Chap 61 :
Tách caffe màu trắng lấm lem caffe và cả màu son môi của chị nửa. Trước mặt có hai người lạ khác mà chị vẫn hồn nhiên đưa ly caffe của nó lên miệng xoay xoay vòng, chị Thủy và nhỏ Ngân nhìn thấy đều tròn mắt. Tuy nhiên chủ đề chính không phải món caffe son môi của chị mà là Hân, người giờ này chắc đã yên vị ở một hàng ghế nào đó phía trên bầu trời, có thể là chiếc máy bay vừa lao qua, hay một chiếc khác ai mà biết được. Không có bất ngờ nào, càng không có chuyện nhỏ bổng xuất hiện trước mặt nó, bỏ dở chuyến bay như trong những bộ phim, nhỏ thực sự đã rời khỏi nó đi con đường riêng, ước mơ và cả tương lai riêng.
- Em sao rồi Mon?
- Sao là sao chị?
- Buồn hôn?
- Một chút!
- Thấy hai đứa hồi trước thân thiết, vậy mà tới lúc đi xa cũng hổng gặp được nhau.
- Do không gặp chứ đâu phải không thể đâu chị.
- Uhm! Đứa nào cũng cứng đầu hết, biết vậy hồi nảy chị kêu tụi kia trói hai đứa lại với nhau chừng nào tới giờ đi thả ra.
- Haha chị mà trói lại có khi Hân nghỉ đi luôn là công cốc.
- Chị thấy khó chịu lắm. Tự nhiên góp phần chia rẽ người khác, lo nó qua bên cô đơn một mình hổng biết sống có vui hông nửa.
- Rồi cô ấy sẽ có bạn bè mới, cuộc sống mới mà, xứ lạ quê người bước đầu qua ai cũng buồn nhưng Hân sẽ nhanh chóng thích nghi thôi, tính tình Hân mọi người cũng rõ mà.
- Hy vọng vậy. Chị lo quá!
Nó mĩm cười cầm ly caffe lên uống một ngụm, nói cho sướng miệng vậy chứ lòng nó cũng lo đâu có kém gì chị Thủy. Chỉ mong em sẽ luôn mạnh mẽ, gai gốc như lúc còn gần nó để vượt qua quãng thời gian khó khăn này.
- Vậy bửa nào chị tập hợp tụi nó lại nói hết mọi chuyện minh oan cho hai đứa nha.
- Thôi! Em nghĩ không cần, rủi chuyện đến tai Hân, cô ấy lại thêm suy nghĩ nửa.
- Hổng lẽ để hai đứa mang tiếng hoài, gặp nhau chửi rủa kiểu này sao sống nổi.
- Em không quan tâm cho lắm. Ai nói gì là chuyện của họ, em chỉ làm phần việc em muốn làm, ai hiểu được thì hiểu không thì thôi, dù sao em cũng quen với việc này rồi.
- Chị hiểu tính em, nhưng em không quan tâm bản thân em thì cũng phải nghĩ cho con này. Nó là con gái, hổng lẽ em tính để mọi người mắng chửi Ngân hoài sao.
Nó chột dạ nhìn sang Ngân, cố chấp và cứng đầu…quên mất trong chuyện này Ngân cũng là người thiệt nhất.
- Chị này! Em hổng sao mà!
- Mày để yên chị nói chuyện. Bộ mày tính nghỉ chơi với tụi trong nhóm thiệt hả? Nè chưa tới tai má mày, bả mà biết là đi khỏi nhà luôn nha con quỷ.
- Được rồi Ngân!
Nó nhìn Ngân mĩm cười gật đầu rồi quay qua nói với chị Thủy.
- Ừ! Chị nói đúng, em quên mất tiêu còn Ngân nửa. Thôi chị tranh thủ nói chuyện với mọi người cũng được, nhưng chị ráng nhờ mọi người giữ kín việc này, nhất định không để Hân biết được không?
- Uhm! Vụ này cũng dễ, thấy tụi nó nhốn nháo vậy chứ chuyện nào đáng giữ là tụi nó kín miệng lắm. Đứa nào nói cho con Hân biết chị cắt lưỡi luôn cho em coi. Nói chứ chuyện nào tốt cho bạn bè ai nỡ phá đám đâu em, lúc em với con Thy quen nhau, cũng có đứa nào lộ chuyện cho em biết đâu đúng hôn?
- Chị Thủy!
Nhỏ Ngân vội kéo kéo tay chị Thủy nhắc nhẹ, biết mình vừa lỡ lời chị Thủy nhẹ nhàng xoay xoay ly nước trong tay.
- Chị lỡ miệng! Em đừng giận chị nha Mon!
- Trời! Chị cứ nói bình thường, em không buồn chuyện đó lâu rồi, yên tâm.
- Thiệt hôn? Bộ em hổng giận con Thy chút nào hả?
- Thiệt! Lúc đầu biết chuyện cũng sốc lắm. Nhưng nghĩ thông rồi, em không quan trọng chuyện đó, hơn nửa em vẫn trân trọng cô ấy như bình thường.
- Em tốt quá chàng trai!
- Không cần khen em làm gì. Em nghĩ sao thì nói vậy, có thể mục đích hay bản chất ban đầu không cô ấy đến với em không vô tư như em nghĩ, nhưng cách cô ấy đối xử, tình cảm, sự chăm sóc cô ấy dành cho em rất tốt, rất thật…em nghĩ mình chẳng có lý do gì mà giận hay quên cô ấy.
- Hổng phải ai cũng nghĩ được như em đâu. Thôi vậy chị cũng mừng, coi như em nghĩ thông suốt con nhỏ bên kia chắc cũng dễ chịu hơn. Em đừng lo lắng cho nó nửa, anh Quang hiểu chuyện lắm, chắc chắn ảnh hổng đổi xử tệ với Thy đâu. Nghĩ lại điểm chung của em với ảnh đó là hiểu chuyện và vị tha. Con nhỏ đó coi vậy cũng tốt phước thiệt! Mừng cho nó!
Chị Thủy như đang mĩm cười nhẹ nhõm, không ai nghĩ một người có vẻ ngoài sắc xảo, có phần ăn chơi như chị lại luôn luôn chu đáo, lo lắng cho người khác nhiều như vậy. Có lẽ vì là người lớn tuổi nhất trong nhóm, là đàn chị đi trước, nếm trãi đời nhiều hơn mà cảm thông, lo lắng cho những đứa em nhỏ. Bất giác nó lặng người đi để tự hiểu rằng nếu không vì Thy, vì mình thì cũng vì những câu nói này của chị Thủy mà nhẹ lòng đối với em.
- Ý quên nửa nảy giờ lo nói chuyện quên hỏi tới bé này! Ai mà đẹp quá vậy nè Mon?
Chị Thủy vui vẻ chỉ sang chị, cái người nảy giờ nó cũng quên mất tiêu đang ngồi kế bên ôm lây bắp tay ngả đầu lên vai nó. Cả buổi đứng ngồi ngoài sân bay chắc chị cũng mệt lắm.
- À! Đây là Phương, chị của em.
- Phương hả! Uhm chị nhớ rồi, tụi nó có hay nói tới tên Phương, giờ mới gặp được Phương nha, xinh đẹp quá!
- Hihi!
Chị ngồi thẳng dậy mĩm cười, nghe có người khen xinh đẹp là cái mặt tươi tỉnh ra liền.
- Nè! Bộ mệt lắm hả? Bình thường nói nhiều lắm mà sao nảy giờ ngồi im ru vậy?
- Chị hổng mệt! Tại nhóc nói để nhóc tự giải quyết chuyện của nhóc, chị sẽ ngồi im mà, hihi thấy chị ngoan chưa?
Chị chớp chớp mắt đưa mặt sát vào nó nhìn, lúc nào chị cũng thích như vậy, nó thì quen rồi nhưng mọi người xung quanh thì khác với kiểu chị nhìn mỗi lần nói chuyện với nó. Chị Thủy kéo kéo nó lại gần ghé tai nói nhỏ.
- Nè! Hai đứa có thiệt là chị em hôn vậy?
- Ờ ờ! Thiệt!
Nó gật gật đầu xác nhận. Chị Thủy với nhỏ Ngân vẫn nhìn nhìn nó và chị bằng ánh mắt nghi ngờ, nó đành phải đánh trống sang chuyện khác.
- Không biết chừng nào Hân tới chị ha?
- Khoảng trưa mai, Hân nó nói còn phải quá cảnh ở Hàn Quốc rồi mới sang Mỹ.
- Dạ! Hèn gì lâu vậy. Nào giờ em chưa đi máy bay bao giờ nên hổng rành.
- Uhm! Có gì nó qua tới đó chị cho em hay. Còn lo lắng nhiều quá ha.
- Bạn bè mà chị!
- Đứng có nói từ bạn bè ra em ơi! Nhìn mặt em cũng biết rồi…nè chàng trai, coi vậy cũng đa tình lắm nha!
- Dạ thì…!
- Khỏi chối vô ích! Hổng tin em hỏi hai người này coi.
Nhỏ Ngân chỉ nhìn nó mĩm cười còn chị thì cười khúc khích ôm ôm bắp tay nhìn nó.
- Thấy chưa! Ai cũng thấy tính xấu đó của nhóc kìa!
- Vậy mà xấu gì?
- Hứ! Siêu xấu xa!
- Ờ! Xấu ngồi kế chi?
- Để quản lý tên hư hỏng nhóc chứ chi! Hihi!
Có vẻ như sự hiện diện của hai người kia không làm chị thay đổi cách nói chuyện, cách thân thiết tự nhiên với nó, đôi khi người đối diện không hiểu sẽ cảm thấy ngại vì điều này. Anh Phong đã từng nói chị là người điển hình cho cung sư tử, mọi thứ xung quanh đều không bao giờ ảnh hưởng đến cách chị đối với nó, cách chị nhìn nó, nói chuyện với nó. Nó chột dạ, anh Phong đi rồi, hình như nó đang rơi vào vai trò của anh đối với chị…nó thở phù ngao ngán khi trong đầu hiện lên viễn cảnh nó quen hay yêu bất cứ ai chắc cũng phải hỏi ý kiến xem chị có chấp nhận người đó hay không. Nữ hoàng có khác, quyền lực tuyệt đối một cách kỳ lạ và siêu vô lý.
- Nè! Nghĩ gì đó? Đang nghĩ xấu về chị hả?
- Đâu có!
- Hứ! Nhìn mặt nhóc là biết!
- Không có mà! Buông ra coi! Buông ra…làm cái gì vậy? Có người ngoài kìa.
- Hihi! Cho chết!
Nó chỉ biết nhìn hai người còn lại nhún vai ra vẻ bó tay với chị, mới thấy ngoan ngoãn ngồi im cho nó nói chuyện, tự nhiên chị Thủy đụng tới chị chi cho nó dở khóc dở cười thế này. Ngồi nói chuyện thêm một chút thì chị Thủy với nhỏ Ngân nhận điện thoại của chị hai Hân nên chào nó đi trước, nó không đi bởi vì nó không có ý gặp lại chị nhỏ.
Nó đưa chị về nhà rồi trở về quán làm việc sớm, cảm thấy cuộc sống có một chút lạ lẫm. Không có ai để đón đưa đi công viêc, cái bàn ở góc quán cũng không có gương mặt quen thuộc nào hay ngồi mỗi lúc nó làm việc. Từ trước đến giờ chỗ nó làm ngoài em ra thì chỉ còn một mình nhỏ Hân là hay đến ngồi chơi mỗi lúc không phải đi làm. Chị thì ngược lại với họ, muốn gặp nó chị chỉ cần gọi một tiếng là tự nó phải tranh thủ thời gian vác mặt qua cho nên nhỏ Hân đi rồi, đối với nó quán cũng vắng vẻ hơn. Tan làm, ông Kha lại bày trò nhậu nhẹt với mấy người nhân viên ở quán, hôm nay nó tham gia ngồi chơi nghe mấy ổng chém gió và uống một hai ly, bình thường nó không uống nên giờ ông nào cũng nhìn nó lạ lẫm.
- Đ.M nay con gì cắn mà mày uống dữ vậy thằng kia?
Ông Kha càu nhàu, nó chỉ cười cười không nói gì, ổng hỏi thì hỏi vậy chứ chuyện nhỏ Hân đi xa ổng cũng biết nên không nói thêm gì. Đến khi người nó nóng bừng, cảm giác hơi men dồn lên đầu nó mới ngừng uống ngồi chơi không. Đang ngồi chờ bay bớt mùi bia mới về thì chị gọi điện thoại.
- Nhóc nghe nè.
- Nghỉ uống qua đây nhanh đồ hư hỏng?
- Hả uống gì đâu mà nghỉ?
- Hứ! Đừng hòng giấu chị, anh Kha nhắn tin nói chị biết nè. Nhóc qua đây nhanh đi, cho nhóc 30 phút, hổng thấy là chị qua đó xử lý á!
Nó ngơ ngác nhìn qua ông Kha, cha chả cái ông lùn này trở thành tay sai của chị hồi nào vậy trời. Nó đành chào cả bàn đứng dậy xách xe chạy qua nhà chị. SG buổi khuya trời mát nhẹ, đường vắng hơn, chính vì biết mình có men trong người nên nó cũng không chạy xe quá nhanh. Qua đến nơi thì cổng mở sẵn, xe chị đang đậu quay đầu ra cổng còn chị thì ngồi chống cằm trên ghế gỗ phía trong sân, nhìn thôi cũng đủ biết chị chuẩn bị sẵn để lái xe qua kiếm nó chứ không phải dọa suông.
- Nhóc qua rồi nè!
- Biết rồi! Đi theo chị!
Nó lẳng lặng dắt xe vào gara rồi đi theo chị, vào tới phòng khách chị gõ cửa phòng chú ba.
- Papa ơi cất xe vào đi, hắn qua tới rồi.
- Ừ! Cô cậu lên phòng đi để đó tui.
Chị quay lại nhìn nó chỉ tay lên cầu thang:
- Nhóc lên phòng trước đi. Mami ơi ra Phương nhờ chút.
- Ừ vậy nhóc lên trước!
Nó nhìn vào phòng chú thím ba cuối đầu chào, thím ba đang ngồi xoa xoa tay nháy mắt ra dấu gì đó với nó, nhưng chị đang đứng đây nên nó không dám hỏi, đành lò dò đi lên phòng, hơi khát nên nó định quay trở xuống xin nước đá uống, đến cửa phòng bếp đã nghe tiếng chị nói chuyện với thím ba.
- Pha nhiêu nước phải hôn mami?
- Ừ! Pha nước ấm ấm nha Phương.
- Dạ!
- Sao cô hổng lên coi cậu Mon sao, để tui pha cho.
- Hihi hổng được, Phương muốn tự tay pha thôi.
- Phương cho một chút đường để cậu Mon dễ uống.
- Dạ!
- Ủa bình thường cô nói cậu Mon đâu biết nhậu, sao bửa nay cậu nhậu vậy cà?
- Hắn khùng khùng đó mami. Mà mỗi lần hắn uống vô là hắn mệt lắm luôn, hổng biết uống cái này tối hắn ngủ ngon hông nửa.
- Thuốc này giải rượu hay lắm, ông già kia ổng uống hoài cô Phương an tâm.
- Dạ! Mà mami nè, mai mami nói bé Xíu (con gái của chú thím ba) kêu chị dạy massage 2h hả qua nha. Tại buổi sáng hắn còn ở đây hổng học được đâu.
- Rồi để chút tui nói nó.
- Được rồi mami ngủ đi, Phương lên phòng đây.
- Ờ!
Nghe đến đây nó vội chạy ù lên mở cửa phòng, cảm giác ngả lưng lên ghế sô-pha mềm mại khi cả người nhức mõi thật thoải mái, nhất là người nó đang nóng bừng bừng vì men bia. Nằm hưởng thụ máy điều hòa được một chút thì chị đi lên, tay cầm một ly nước đục đục đưa nó.
- Nè uống đi!
- Gì vậy?
- Nước giải rượu của mami chuẩn bị cho nhóc đó.
- Có say xĩn gì đâu mà.
- Hổng say cũng uống!
Chị quắc mắt, nó nhún vai cầm ly nước lên uống sạch. Để ly nước lên bàn chị đẩy nó nằm úp xuống rồi massage cho nó.
- Chị mà hổng ngăn lại nhóc tính uống tới chừng nào hả?
- Ờ uống có mấy ly à, nghỉ rồi đang ngồi chơi chị goi đó chứ.
- Nhóc đó, có biết sức khỏe nhóc hổng tốt hông, đừng uống như vậy nửa?
- Nhóc biết rồi!
- Chị biết nhóc đang buồn nhưng nhóc hổng được bắt chước người ta kiếm tới bia rượu để giải tỏa. Chị hổng thích nhóc như vậy.
- Uhm! Sau này không uống nửa.
- Nhóc bớt mệt chưa?
- Đỡ rồi.
- Hôm nay nhóc lên giường ngủ nha, ngủ trên ghế sẽ mệt lắm.
- Ừ!
Nó mĩm cười nhắm mắt, có vẻ sau này càng thêm có lý do để không đụng vào bia rượu rồi.
- Mọi chuyện qua rồi, nhóc trở lại là nhóc đi nha.
- Ừ!
- Nhóc có yêu bé Hân hôn?
- Có một chút, nhưng không đến mức gọi là yêu.
- Uhm! Nhưng nhóc vẫn buồn và vẫn lo lắng cho bé Hân.
- Không biết nửa, dù sao cũng gần gũi bao nhiêu lâu, giờ nhỏ đi xa, ít nhiều cũng cảm thấy buồn.
- Đã buồn sao còn tự đẩy người ta đi? Đồ ngốc!
- Buồn thì buồn mà làm thì nên làm, chị cũng hiểu nhóc không thể tiếp tục để Hân bên cạnh nửa mà, càng kéo dài nhóc càng làm cô ấy tổn thương nhiều hơn thôi.
- Hihi cũng biết nghĩ cho người khác, có một chút lương tâm rồi đó.
- Làm như nhóc vô tâm lắm không bằng.
- Tất nhiên, nhóc là siêu vô tâm mà. Bé Hân cũng vậy, tại sao hổng hiểu nhóc chứ.
- Tại tính tình cô ấy như vậy, nếu hiểu thì việc nhóc làm thất bại rồi sao.
- Uhm hen! Nhưng mà chị cảnh báo trước nhóc đừng hòng dùng cách đó đối với chị nha, chị hổng ngốc để nhóc gạt như vậy đâu.
- Ủa bộ chị biết nhóc làm gì với nhỏ Hân hả?
- Hứ! Sao hổng biết, bé Hân có méc với chị nè, hihi nhưng chị nghe xong là chị hiểu liền, chị biết nhóc muốn làm gì mà.
- Thiệt không đó? Bộ chị hổng nghĩ nhóc như mọi người nghĩ hả?
- Chị là ai chứ, chị là chị nhóc đó, nhóc có làm mình xấu cỡ nào nhóc vẫn là nhóc của chị…sau này nhóc sẽ biết vì sao. Uhm có khi nhóc hổng biết, đồ vô tâm như nhóc sao mà hiểu được chứ hihi.
Nó mĩm cười vì sự khẳng định của chị cứ như tự nói chuyện một mình, áp đặt luôn vào suy nghĩ của nó mới được.
- Vậy mà nhóc cứ sợ chị biết chuyện chị sẽ quay lưng với nhóc như người khác chứ.
- Đồ ngốc! Chị có phải người khác đâu chứ.
Chị nhéo nhẹ nó một cái rồi kéo nó ngồi dậy xoay mặt nó lại xem xét.
- Hết đỏ rồi nè. Nhóc đỡ mệt nhiều chưa?
- Ừ hết mệt rồi.
- Hihi giờ đi ngủ nha.
- Ừ!
Chị kéo tay đẩy nó lên giường rồi nằm xuống bên cạnh xoa tay vào tóc nó mĩm cười.
- Thay đổi làm người xấu một thời gian, có thấy mệt chưa?
- Ừ! Mệt rồi!
- Vậy thì đừng làm nửa!
- Ừ!
- Dù sao nhóc vẫn là đồ xấu xa hihi!
Nó cũng mĩm cười thở phì một cái, ngày mai sẽ trở lại là nó, không phải ngày nào cũng cố tỏ ra không phải mình mặc dù nó không chắc con người nào mới thật là nó. Chị nói đúng, đeo mặt nạ xấu một thời gian, cũng mệt mõi lắm rồi, mọi việc đã xong, không phải diễn nửa thì gỡ mặt nạ ra thôi.
Chap 62 ;
Sáng, mọi thứ trở lại bình thường bắt đầu bằng việc nó ở nhà chị đến trưa ăn cơm xong mới đi học. Tan học thì lọc cọc chạy qua quán làm, đến khoảng 9h đột nhiên cả đám bạn bè của nhỏ Hân dẫn đầu là chị Thủy kéo vào quán. Khỏi phải nói cái đám nó vẫn thường gọi là yêu nhền nhện này làm cái quán rộn ràng hơn theo nghĩa đen, mấy anh chàng nhân viên trong quán cứ nhìn nó bằng ánh mắt dò xét. Ít nhiều trong số họ không lạ gì chuyện nó đi chung với vài người xinh đẹp là em, Hân, chị nhưng số lượng người xinh đẹp nó quen xuất hiện cùng lúc nhiều thế này là chuyện không bình thường chút nào.
- Ủa sao tự nhiên kéo nhau qua đây đông dữ vậy nè chị?
Chị Thủy lại quay về với cái kiểu trêu ghẹo nó, chưa trả lời đã ngả người ôm cổ nó.
- Nhớ anh Mon quá tụi em kéo qua thăm anh nè.
- Ờ ờ biết là nhớ nhưng mà…
Chị ghé tai nói nhỏ.
- Chị nói rõ với tụi nó hết rồi, em đừng ngại tụi nó chửi em nửa. Hihi!
- Dạ!
Nó liếc liếc mắt nhìn một lượt, ai ai cũng nhìn nó cười rất tươi, không còn những cái nhìn khinh bỉ hay mỉa mai dành cho nó, tất nhiên càng không còn ai chửi rủa nó như thời gian qua nửa. Thay vào đó là những lời trách móc vì đã đóng vai ác suốt thời gian qua mà giấu tất cả. Cuộc nói chuyện lại đổ dồn về việc xử tội nó, nhỏ Ngân và chị Thủy vì cái tội bày trò lừa gạt tình cảm mọi người, có nhiều ý kiến khác nhau về cách làm của nó nhưng cuối cùng có vẻ ai cũng thông cảm và hiểu cho nó. Tất nhiên không thiếu màn cũng ly thề thốt giữ bí mật, sẽ không ai được nói gì với nhỏ Hân. Kể từ hôm đó nhỏ Hân chỉ còn biết nó hoàn toàn bị từ chối khỏi nhóm, không ai nhắc gì đến nó với nhỏ hoặc có nhắc thì cũng là chửi rủa, đồng nghĩa với việc mỗi lần đi chơi này nọ nó cũng ít xuất hiện hơn trong những bức hình chụp. Góc quán rộn vang tiếng cười đùa, sau những ngày bị mọi người quay lưng, giờ nó và nhỏ Ngân đã có thể vui vẻ ngồi tham gia trêu đùa như chưa từng xảy ra chuyện gì. Tất nhiên không ai biết giữa nó và nhỏ Ngân thực sự có mối quan hệ như thế nào. Bên cạnh đó sau này cũng chỉ một nhóm bạn này là biết chuyện rõ ràng, thi thoảng nó cũng nhận vài lời nói mỉa mai, chửi rủa từ vài người khác, không sao cả vì nếu không phải lo nhỏ Ngân chịu thiệt thòi thì nó cũng không quan tâm lắm đến việc người khác hiểu rõ chuyện hay không.
Thì quá khứ…của quá khứ…
Nó lên lớp 8 đó là cái học kỳ đầu tiên dày đặc thời gian biểu của nó. Ngoài việc học buổi chiều ở trường, nó còn phải giấu dì tham gia đội văn nghệ, phát báo cho bưu điện để kiếm tiền để dành mua xe đạp leo núi. Đặc biệt thời gian này nó còn phải nói dối rất nhiều chỉ để được tham gia tập luyện thi đấu cho đội U14 thành phố, trường lớp nó cũng có vài đứa được tuyển vào, ngoài bóng đá còn có nhiều môn thể thao khác. Hồi đó mang danh được tuyển thì oai nhưng giờ nghĩ lại công tác tuyển chọn cũng như làm thể thao của tỉnh rất tồi, sơ sài kiểu cho có phong trào. Chỉ việc một thằng kém năng khiếu chơi bóng như nó mà cũng được tuyển thì cũng hiểu người ta làm bóng đá ra sao. Nói thì cho vui vậy chứ cũng tự hào vì vượt qua được hàng trăm học sinh của trường để vào đội tuyển chứ giỡn. Chắc chắn gia đình, nhất là dì nó sẽ không bao giờ chấp nhận cho nó lơ là việc học mà đi đá bóng cho nên suốt một tuần đầu tiên nó phải đi tập trong lo sợ bị phát hiện. Mệt mõi vì mỗi sáng phải tìm cớ đi tập nó đành phải ngậm ngùi từ bỏ niềm đam mê ao ước của rất nhiều thằng con trai lúc bấy giờ. Buổi chiều đi học về, nó mang cái bộ mặt như đưa đám ra khỏi cổng trường, lòng buồn rười rượi vì sáng mai sẽ đi xin rời đội tuyển. Đột nhiên nó nghe tiếng ai đó.
- Ê! Monster! Monster! Đồ Monster!
Ban đầu không để ý nhưng cũng thấy nhột nhột, thằng bạn đi kế bên vỗ vỗ vai, vài ánh mắt của phụ huynh và mấy đứa học trò nhìn nó. Hơi nhột, nó quay qua nhìn ra phía đường, chân tay rụng rời, miệng không nói nên lời khi cái dáng người của con nhỏ cướp đi nụ hôn đầu đời của nó đang đứng trên nóc ô-tô màu trắng vẫy vẫy.
- Monster! Đây nè! Come here! Come here!
Thằng bạn nhìn nó chằm chằm.
- Nó kêu mày hả? Ai vậy?
- Ờ ờ!
Nó lò dò đi lại gần, mặt mày ngơ ngác. Con nhỏ leo xuống đất cười toe toét xoay xoay người nhìn nó.
- Kiếm được you rồi nha Montser!.
- Ủa sao sao mấy người ở đây?
- Mấy người đâu. Có một người à hihi!
- Thì thì tui nói you đó. Đâu ra ở đây vậy?
- Đi kiếm you chứ ở đâu, hihi hỏi lạ.
- Kiếm tui chi?
- Chơi chứ chi. Mệt quá tính đứng đây hỏi hoài hả, lên xe đi ăn kem đi.
- Tự nhiên ăn kem gì giờ này, tui phải về.
- Mệt nha, cấm từ chối, lên xe mau.
- Ê! Nói chuyện gì kiểu ra lệnh hả?
- Ừ đó rồi sao?
Con nhỏ không nói không rằng nắm tay đẩy nó đi lại xe, một người đàn ông khá trẻ bước ra mở sẳn cửa xe gật đầu chào, nó chỉ kịp quay lại nói với thằng bạn đang đực mặt ra nhìn.
- Ê mày về trước nha!
- Khoan! Mà con nhỏ đó là ai mậy?
- Giang hồ chứ ai!
“Rầm” cửa xe đóng, nó không biết thằng bạn có kịp nghe để kêu người cứu nó khỏi tay con nhỏ giang hồ ngang nhiên bắt cóc nó đi ăn kem không nửa. Nó ngồi nhìn nhìn con nhỏ đang cười vui vẻ chồm lên phía trước nhìn đường.
- Nè! Sao you ở đây được vậy?
- Thì tui về Việt Nam chơi, tui kiếm you.
- Sao biết tui ở đây kiếm?
- Bí mật!
- Bí mật con khỉ. Mà về Việt Nam hồi nào?
- Tui về hai ngày rồi.
- Ba mẹ you đâu?
- Thì ba mẹ tui ở nhà chứ đâu.
- Nhà ở đâu?
- Nhà ở thành phố Hồ Chí Minh.
- Hả? Rồi sao you chạy tuốt ở đây?
- Tui đi kiếm you.
Nói chuyện với con nhỏ ngang ngược này thà nói chuyện với cái cửa sổ coi bộ sướng hơn, quê độ nó không thèm hỏi nửa, con nhỏ cười khúc khích vui vẻ nhìn đường tiếp. Xe dừng lại ở một quán caffe lớn nhất nhì thành phố (hồi đó vẫn là thành phố trực thuộc tỉnh). Con nhỏ hồn nhiên kéo nó vào trong quán rồi kêu ra cả đống kem, đếm cũng hơn chục ly đủ loại trên bàn. Nó còn chưa biết ăn món nào thì con nhỏ đã đưa ly kem con nhỏ vừa ăn mấy muỗng cho nó.
- Nè! Ăn đi! Kem ngon lắm luôn!
- Ờ ờ! Để tui ăn ly khác.
- Không! Ăn ly này đi!
- Nhưng…
- Ăn!
Con nhỏ trợn mắt nhét ly kem vào tay nó rồi vui vẻ cầm ly kem khác lên ăn. Nó lắc đầu ngồi ăn ly con nhỏ đưa. Lần này cũng không áp lực như lần trước vì lúc về nó có hỏi cô giáo mới biết ăn uống chung với nhau không có bị sida. Chưa kịp ăn hết ly này con nhỏ đã giật lại đưa ly khác của con nhỏ đang ăn cho nó. Cứ như vậy nó toàn phải ăn kem của con nhỏ chứ không được ăn ly nào chính thức là của mình, người gì ngang ngược kỳ cục. Ăn kem no nê, cái cổ họng của nó gần như đóng kem, rát rát mới được con nhỏ tha cho, chưa bao giờ ăn nhiều kem đến như vậy.
- Hihi đã hôn?
- Ờ! Rát cổ họng luôn chứ đã gì nửa.
- You ăn kem dở ẹc ha.
- Thì nào giờ có quen ăn kem đâu.
- Uhm!
Con nhỏ chưa chịu thả cho nó về, còn đòi đi vòng vòng thành phố chơi. Ô-tô cứ chạy vòng vèo khắp thành phố cho con nhỏ ngắm cảnh, luyên thuyên đủ thứ chuyện, con nhỏ kể tất cả những chuyện xảy ra với con nhỏ trong thời gian qua, từ chuyện con nhỏ vừa tự trồng được rất nhiều hoa trước sân nhà cho đến chuyện mấy tên con trai người nước ngoài theo đuổi con nhỏ ra sao. Nó ngồi im ru nghe, thi thoảng gật gù cười cho có lệ. Phát hiện ra cái mặt của nó có vẻ phân tâm không theo được những câu chuyện của mình, ngay lập tức con nhỏ nhéo mũi nó một cái nhìn chằm chằm.
- Nè! Nảy giờ you có nghe tui nói gì hôn hả? Bộ you hổng thích nghe chuyện của tui hả?
- Ờ không phải?
- Chứ sao mặt you ngơ ngơ vậy? Bộ you có chuyện buồn hen?
- Ờ không có.
- Có! Nói tui nghe coi, chuyện gì hả?
- Không có gì.
- Nói đi, nói tui nghe đi…đi!
Con nhỏ vỗ vỗ vai kê sát mặt vào nó thuyết phục, thôi kệ dù sao con nhỏ cũng phát hiện thái độ nó rồi, nói con nhỏ biết cũng không sao.
- Ờ! Tui được tuyển vô đội đá banh, nhưng chắc chắn nhà tui sẽ cấm không cho tham gia, chỉ bắt tui học thôi.
- Đá banh hả? Tui biết trò này. Bộ you thích đá banh lắm hả?
- Ờ! Tui mê lắm.
- Sao you hổng thử xin gia đình you.
- Khỏi xin cũng biết không cho. Tui lâu lâu đá banh với mấy đứa hàng xóm còn bị cấm suốt nói gì vụ này.
- Vậy you được đi đá bao lâu rồi?
- Tui đi tập cho đội được một tuần rồi. Ngày nào cũng phải nói dối kiếm cớ đi, giơ hết biết cớ gì rồi, đâu có nói dối mỗi ngày được. Mai tui chắc tui phải xin huấn luyện viên rời đội thôi, chán thiệt.
- Uhm! Khó thiệt hen.
Con nhỏ nhíu mày khoanh tay ngồi suy nghĩ, mặt con nhỏ căng thẳng còn hơn nó luôn.
- Nhưng you thực sự thích đá banh lắm hả?
- Uhm! Rất thích.
- Vậy you đừng bỏ cuộc, hãy cố gắng làm chuyện mình thích đi nè. Tui ủng hộ you.
- Ờ cảm ơn. Nhưng nhà tui không ủng hộ cũng như không.
- Hihi tui sẽ suy nghĩ cách giúp you được đi tập mà hổng ai biết.
- Cách gì?
- Tui sẽ nghĩ ra, tui thông minh lắm đó. Hihi mai you dẫn tui đi lại chỗ you tập luyện nha.
- Chi!
- Tui muốn coi thử. Hihi tui về đây chơi hổng đi với you tui đi với ai.
- Tào lao nửa? Làm như về đây quen có mình tui vậy. Bạn bè, người thân you đâu.
- Kệ tui đi. Giờ you cho tui đi hôn? Hổng cho tui về méc nhà you vụ you đi đá banh đó.
- Ê! Chơi gì hâm dọa nha. Ờ biết nhà tui đâu đâu đòi méc.
- Hổng sợ hả?
- Mắc gì sợ.
- Hihi được rồi you nhớ đó, dám thách tui nha.
Con nhỏ chu miệng thách thức nó rồi quay lên nói với anh lái xe.
- Anh Nhân ơi chở tụi em tới nhà số… dãy…hẻm…đường…nha.
Anh lái xe không nói gì chỉ mĩm cười nháy mắt một cái với con nhỏ. Còn nó thì hả hốc miệng nhìn con nhỏ không nói nên lời. Làm sao con nhỏ biết rành cả địa chỉ nhà nó đang ở luôn vậy nè trời, chưa kịp phản ứng gì nó lại phải đối mặt với cái mặt liếc liếc cười cười trêu ngươi của con nhỏ, gian xảo thấy sợ luôn.
- Sao rồi? Sao mặt you xanh quá dzạ?
- Ờ ờ thì…nhưng mà…thì..ờ sao you biết hay vậy?
- Hihi bí mật. Mà thấy tui hay chưa, you đừng hòng thoát khỏi tay tui.
- You là quỷ chứ không phải con người! Gian thấy ớn!
- Hứ! Nói xấu tui đi, đỡ hơn you. Đồ Monster đáng ghét!
Vậy là hai đứa lại quên vấn đề cũ xoay qua tranh cãi coi đứa nào xấu hơn đứa nào. Thoáng chốc xe đã về đến gần nhà nó, hơi chột dạ sợ con nhỏ làm thiệt vô nhà méc thì chỉ có nước cuốn gói ra đường ở luôn.
- Anh Nhân ơi ngừng xe ở đây được rồi hihi.
Con nhỏ lại quay qua nhìn nó.
- Chọc you thôi tui hổng méc đâu. Mai tui sẽ đến đón you đi tập đá banh hen, you mà trốn tui vô méc thiệt ráng chịu.
- Ờ ờ đi thì đi. Tối ngày đe với dọa, mắc mệt.
- Hihi cho you chết! Ngủ ngon hen.
- Ờ!
Nó bước ra khỏi xe, ô-tô lăn bánh rời khỏi hẻm, con nhỏ vẫn lú đầu ra khỏi cửa xe vẫy vẫy tay chào nó.
Sáng, lại phải kiếm cớ gì đó để được ra khỏi nhà buổi sáng. Hỏi vòng vo một hồi cuối cùng nó cũng được dì cho đi, nhét vội bộ quần áo đá banh vào cặp, nó ghé nhà thằng hàng xóm cách nhà mấy căn lấy đôi giày tập rồi đi bộ ra đầu đường. Xe con nhỏ đậu sẵn từ bao giờ, con nhỏ thì ngồi vắt vẻo trên mũi xe cứ như đang tắm nắng không bằng.
- Hi you!
- Chờ lâu chưa?
- Khoảng 20 phút.
- You ăn sáng chưa?
- Ờ chưa.
- Mấy giờ mới tập?
- Còn một tiếng nửa.
- Hihi vậy đi ăn sáng hen.
- Ờ!
Hai đứa kéo nhau đi ăn sáng ở một quán ăn khá lớn, tất nhiên nó và con nhỏ chỉ việc ăn uống còn chuyện trả tiền là do anh Nhân lo. Hồi đó còn nhỏ, suy nghĩ đơn giản, có người lớn dẫn đi ăn uống là tự nhiên, vui vẻ bình thường chứ chưa biết sĩ diện như bây giờ, đôi khi con nít cũng hay, vô tư không phải tính toán, không phải suy nghĩ như khi lớn rồi. Ăn xong hai đứa đi lên sân tập cách đó không xa. Sau khi thay quần áo và nhận cả đống trêu chọc của con nhỏ nó mới được ra tập bóng với bao ánh mắt tò mò của cả thầy huấn luyện viên và bạn bè cùng đội. Con nhỏ ngồi trên nóc xe quan sát trong khi anh Nhân thì đi kiếm quán caffe ngồi chờ. Sau khi cùng cả đội mang bóng, các loại dụng cụ hỗ trợ ra thì cả đội bắt đầu màn khởi động có lẽ trên thế giới không đội bóng nào có được đó là “lượm kim tiêm”. Đây là phần rất đáng buồn mà thành viên nào trong đội cũng tủi thân chán nản nhất, đến giờ nghĩ lại càng ức chế vì cách làm bóng đá của những người có trách nhiệm. Thời đó cả cái sân vận động to đùng, cửa đóng then cài, quanh năm cũng chẳng sử dụng bao nhiêu nhưng không hiểu tại sao họ không cho tụi nó được vào tập. Các đội trẻ từ U19 trở xuống phải tự tìm chỗ tập cho mình ở quanh sân ở mấy bãi đất trống, các con đường rộng gần đó, vì vậy trước khi tập luyện cả đội phải tỏa đi xung quanh để lượm sách hết các kim tiêm của những tên nghiện bỏ lại vào đêm trước. Bóng tụi nó tập cũng là bóng cũ của đội một thải ra, trang thiết bị đa phần do huấn luyện viên tự chế, cho nên đứa nào cũng thèm thuồng mỗi lần nhìn các đàn anh từ sân tập đi ngang qua. Điều tụi nó mong muốn chỉ là được vào sân tập đàng hoàng cũng như có bóng, có giày, có mọi thứ tốt như các anh ở đội một. Thấy nó lui cui trong bụi, con nhỏ mon men đi lại gần, nó vội xua tay.
- Nè! Đừng có lại đây, đạp ống chích bây giờ.
- Ủa? Sao vậy? Sao mọi người làm vậy?
- Ờ thì…
Nó vừa tìm lượm kim tiêm vừa giải thích hết mọi chuyện với con nhỏ, tất nhiên nghe xong hết con nhỏ nhảy dựng lên tỏ thái độ bất bình vì cách đối xử của những người quản lý dành cho đội trẻ tụi nó. Chẳng những vậy con nhỏ còn đến gặp luôn thầy huấn luyện bày tỏ sự quan ngại sâu sắc, sau khi biết thầy cũng không có quyền gì, con nhỏ còn nói sẽ nhờ người lớn tìm người có quyền để phản ánh bức xúc làm nó hoảng hồn hết lời ngăn cản. Không biết con nhỏ có làm thiệt hay không nhưng hai ngày sau đó, đội của nó tự nhiên nhận được bóng mới, giày mới. Trở lại ngày hôm đó, phản ánh bức xúc với thầy huấn luyện vô ích, con nhỏ đùng đùng bỏ về xe ngồi chống cằm quan sát nó tập luyện cùng đội. Ai cũng hỏi con nhỏ là ai mà làm rộn cả đội, nó cũng chỉ biết cười trừ nói là nhỏ chị họ đi theo chơi. Tập xong, nó định nói chuyện riêng xin rời đội thì con nhỏ chen vào không cho nó nghỉ rồi kéo tay đi ra xe.
- You có thực sự muốn tiếp tục hông? Tui thấy you đá banh trong điều kiện tệ như vậy thật nguy hiểm, hổng tốt chút nào.
- Ờ cũng lo nhưng tui mê chơi bóng lắm. Ráng tập tới hè tụi tui được đi thi đấu giải toàn quốc đó. Tui chỉ lo nhà tui biết rồi cấm thôi chứ ba cái vụ này tui chịu được.
- Bó tay you luôn. Thôi được, you cố gắng tập nha, tui hy vọng you sẽ vui khi chơi đá banh. Nhưng tui vẫn hổng thích you chơi trò này chút nào, vừa nguy hiểm, hổng có gì vui hết.
- Ờ ờ!
- Anh Nhân ơi hãy tìm cho Cherry một nơi có internet nha.
Anh Nhân gật đầu, có thể để ý anh Nhân hoàn toàn ít lên tiếng nếu không muốn nói là suốt khoảng thời gian đi cùng con nhỏ và nó, anh chưa từng nói một từ nào. Xe dừng lại ở một quán có nhiều máy tính.
- Nè! You biết sử dụng máy tính và internet hôn?
- Hả? Internet là gì? Máy tính thì tui biết, tui chơi điện tử hoài chứ gì.
- Hihi đồ ngố!
- Kiếm chuyện hoài nha.
Nói không phải khoe chứ hồi đó nó làm gì biết internet là gì, chỉ biết chơi game bằng máy tính ở tiệm game gần nhà thôi.
- Được rồi! Tui sẽ hướng dẫn you sử dụng internet và yahoo.
- Hả? Internet là trò gì, rồi ya-ua là sao nửa?
- Đồ khùng! Internet hổng phải game, yahoo chứ hổng phải ya-ua.
- Ờ ờ ai biết!
Con nhỏ bắt đầu dạy nó internet là gì, rồi sử dụng yahoo là gì, sau đó bắt nó ngồi tạo nickname. Mò mẫm một hồi cũng tự tạo được, con nhỏ ngừng chơi game quay qua kiểm tra.
- Đâu coi coi tạo nickname gì ròi!
- Nè!
Nó tỉnh bơ khoe chiến tích cái nickname yahoo đầu đời của mình “dexom007”. Con nhỏ nhìn nickname xong trợn mắt nhéo nó một cái.
- Cái đồ khùng! Đặt nick gì vô duyên! Làm lại cái khác mau.
- Ê! Tên hay chê cái gì.
- Đặt tên lại đàng hoàng mau.
- Cái này không sài được hả?
- Hông!
- Ờ từ từ, làm dữ vậy.
Nó nhún vai ngồi tạo cái tên khác, đó chính là nickname yahoo cũng đồng thời là e-mail đăng ký facebook của nó bây giờ. Phải ngồi giải thích con nhỏ mới đồng ý cái nick yahoo này của nó.
- Nickname ý nghĩa đó. Sau này hãy chăm sử dụng internet và nhất là yahoo nha.
- Ờ!
Đó là lần đầu tiên nó biết đến internet, biết sử dụng yahoo để tìm bạn, tất nhiên trò chat chít làm quen với con gái hấp dẫn hơn game nhiều nên từ đó nó mê mẩn luôn, không thèm chơi máy tính ở tiệm game gần nhà nửa.
- Nè! Giờ về nha you sẽ có bất ngờ.
- Bất ngờ gì?
- Về đi rồi biết hihi!
Con nhỏ vui vẻ cùng anh Nhân đưa nó về nhà. Đúng là có bất ngờ thiệt, không hiểu con nhỏ làm cách nào mà tự nhiên dì nó kêu nó đi học thêm buổi sáng bởi vì trường vừa gửi giấy về thông báo nó phải tăng ca học thêm buổi sáng để đảm bảo sang năm nó có thể thi đậu tốt nghiệp lớp 9. Việc này nó cứ hỏi hoài mà con nhỏ cứ chu miệng bí mật nhất quyết không tiết lộ. Đây cũng là điều rất ý nghĩa mà con nhỏ giúp nó, nói cho hoành tráng một chút đó là giúp nó giữ lại ước mơ của một thằng nhóc mê bóng đá. Cho dù sau này nó chuyển nơi sinh sống, con đường đá bóng đứt gánh giữa đường nhưng nó vẫn cảm ơn con nhỏ vì đã giúp nó được chơi bóng trong một học kỳ. Sau hôm đó con nhỏ còn đi chơi với nó thêm một tuần rồi rời khỏi Việt Nam, khi đi con nhỏ chẳng nói chẳng chào nó một lời, chỉ đơn giản bất ngờ xuất hiện rồi bất ngờ biến mất. Kể từ lần đó, nó không còn gặp lại con nhỏ lần nào, ký ức về con nhỏ cũng dần trôi vào lãng quên…Nhưng mọi chuyện đâu có đơn giản như vậy, không gặp, lãng quên…có lẽ chỉ riêng nó tưởng vậy, biết vậy, còn phía ngược lại, ai mà biết được ai đó có thực sự biến mất hay không.
Chap 63 :
Thì quá khứ…
Hân coi như đã ổn định tâm trạng, mấy ngày đầu ở bên ấy em chủ yếu là làm quen chỗ ở, có một người bạn ở cùng tiểu bang hàng ngày đưa đón em đi tham quan nơi em sống, đã cười nhiều hơn cũng như hòa nhập khá tốt với gia đình bên ấy. Nó cũng thở phào nhẹ nhõm vì ít nhất em đã mạnh mẽ bắt đầu cuộc sống mới khá tích cực. Riêng nó cuộc sống rẽ sang một hướng mới, hôm nay là ngày đầu tiên nó nhận việc làm thêm ở một công ty giải trí. Nhỏ Ngân giới thiệu nên nó được giám đốc công ty đưa vào làm theo kiểu nhân viên tự do hoặc trợ lý riêng. Nó không cần phải đến công ty thường xuyên, chỉ cần làm hết việc mà anh giám đốc giao cho là đủ. Chủ yếu tiếp xúc nhiều với giới nghệ sỹ, ca sĩ và nhất là các bạn người mẫu, PG, khi công ty nhận hợp đồng tổ chức sự kiện, buổi diễn hay chương trình nào đó, nó sẽ là người liên lạc mời nghệ sỹ, tìm kiếm người mẫu, PG, MC hay khách mời nào đó theo phom yêu cầu của khách hàng. Thực ra phần việc của nó là do anh giám đốc giao riêng, cái nào vừa sức thì làm, sau này ngoài việc tìm kiếm người mẫu trẻ ra, nó còn được giao luôn việc chụp hình cho công ty và nhất là chuyên tìm hiểu những địa điểm ăn chơi, vui vẻ theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng để anh giám đốc đi tiếp khách. Chính vì công việc đặc thù này mà nó biết cũng khá nhiều địa điểm ăn uống độc ở SG, bên cạnh đó là nhiều chỗ ăn chơi các loại, tất nhiên một thằng khờ khạo như nó làm gì biết mà tìm, chủ yếu cũng nhờ nhỏ Ngân, chị Thủy cùng vài người quen chơi chung nhóm chị Thủy chỉ cho thôi. Chuyện ăn chơi, tiếp khách của anh giám đốc nó chỉ việc chọn địa điểm, sắp xếp đưa đón mấy ổng đến chỗ rồi tính tiền, lấy hóa đơn về cho kế toán chứ hoàn toàn không tham gia bất cứ cuộc vui nào, đưa đến nơi là nó rút về hoặc tìm quán caffe nào đó ngồi chờ mặc dù nhiều lúc mấy ổng cũng lôi nó vào. Nếu ai đó nói nó đạo đức giả thì nó cũng chẳng quan tâm, nó không hứng thú gì với những trò ăn chơi đó, hay nói thẳng ra là xung quanh nó không có thiếu người đẹp hay những mối quan hệ khác, chưa kể nó cũng đang làm việc tiếp xúc nhiều nhan sắc nên càng không có nhu cầu tham gia với họ, anh giám đốc cũng hiểu nên vể sau không ý kiến gì việc nó không bao giờ tham gia chơi cùng ổng. Lương của nó không cố định, khi nào có chương trình thì có tiền theo phần trăm hợp đồng, ngoài ra còn có phụ cấp tiền xăng xe đi lại, thử món ăn món uống địa điểm mới, cả tiền cho thêm của mấy địa điểm ăn chơi họ nhét vào túi để nó đưa khách hàng của công ty đến ủng hộ. Tất nhiên đây là thời điểm nó kiếm được rất nhiều tiền so với đồng lương phục vụ ở quán ông Kha, nhưng nó không nghỉ việc ở quán vì không có nó ông Kha cũng quán xuyến không hết nên nó không nỡ bỏ ổng. Đời sống vật chất của nó cải thiện đáng kể, nó còn dư ra khá nhiều để dành sau này tốt nghiệp có thể làm ăn hay kinh doanh gì đó. Cảm giác việc kiếm tiền cũng như làm cái gì đó cho thời gian mười năm không phải không làm được với công việc này. Làm thêm nhiều đồng nghĩa với chuyện học của nó bị ảnh hưởng rất nhiều, thời gian nó có mặt trên lớp càng ngày càng ít đi, cuộc sống riêng của nó càng lúc càng bí ẩn hơn với bạn bè, đôi khi tụi bạn còn đặt cho nó từ “đại gia” nửa mới ghê.
Chủ nhật tới có một chương trình tổ chức mừng công ở một công ty lớn, suốt hai ngày nó gần như thức trắng để chuẩn bị cùng nhân viên, cả anh giám đốc cũng không ngủ đê chạy cho kịp. Danh sách casting người mẫu để chạy chương trình ngập mặt, yêu cầu bên khách hàng lại cao cho nên nó cũng phải làm kỹ hơn, cũng may phần ca sỹ, nghệ sỹ là do anh giám đốc trực tiếp lo chứ không nó cũng chẳng biết đường nào mà làm cho hết. Phải gặp mặt mấy bạn người mẫu, chụp hình, chọn lựa rồi cho tập chạy chương trình, cộng thêm việc mất ngủ khiến nó cũng hết biết ai đẹp ai xấu. Mấy người nhân viên phần việc khác nhất là nam ganh tỵ ra mặt với nó vì được làm việc với toàn người đẹp. Dạo này việc nhiều, mê kiếm tiền cho nên nó hơi lơ là với chị, dành ít thời gian bên chị hơn. Ở nhà buồn, chị mới mò lên kiếm nó chơi. Giữa nhóm nhiều bạn người mẫu cao đẹp đang casting, nó lọt thỏm, chìm nghỉm theo đúng nghĩa đen, một thằng nhóc lùn, xấu, ốm lấy gì mà nổi cho được. Tuy nhiên sự xuất hiện thình lình của chị lại khác, hôm nay không biết cao hứng ra sao, chị quất nguyên bộ quần áo nổi vô cùng, lại còn mang giày cao gót chạy tung tăng vào ngồi kế bên khiến nó càng nổi lây theo.
- Nay đi đâu mặc đồ đẹp vậy?
- Thì qua chơi với nhóc nè.
- Nhưng có cần làm nổi dữ không?
- Hứ! Tại nhóc nói nhóc đang chọn người mẫu nên chị qua tính xin tham gia nè.
- Tham gia gì?
- Thì chị muốn làm chung với nhóc.
- Chi?
- Chị muốn!
Nó giật nảy mình nhìn chị từ đầu tới chân, nói chung ở đây chị không hề kém bất kỳ ai nhưng mà để chị đi đứng cho mấy lão bên công ty kia xem thì chẳng ra gì hết.
- Dẹp! Không có tham gia gì hết!
Chị xụ mặt…
- Sao vậy? Cho chị chơi với, ở nhà buồn lắm.
- Nói không là không. À mấy bạn chờ mình chút nha.
Nó quay qua nói với các bạn người mẫu, xin phép chị bên công ty đối tác rồi kéo chị ra góc.
- Cái này không có chơi được.
- Sao hông? Chị thấy nhiều người thích lắm mà nên họ phải tranh nhau đi casting đó.
- Thích gì mà thích, thì cũng là làm việc kiếm tiền thôi.
- Cho chị chơi với, chị sẽ không lấy lương, tiền đó chị khao nhóc ăn kem.
- Có ai quan trọng tiền bạc đâu, nhóc nói chị không làm được là không mà. Biết gì mà làm, người ta phải tập luyện đi đứng này nọ mới được.
- Hứ! Ai nói nhóc chị hổng biết làm. Nè coi nè!
Chị nghênh mặt bước ra giữa phòng đi tới đi lui một vòng trước sự ngạc nhiên của mọi người nhất là nó. Không tin vào mắt mình được, dù mới làm việc này một thời gian ngắn nhưng được sự chỉ bảo của anh giám đốc nó cũng phân biệt đâu là chuyên nghiệp đâu là không chuyên. Chị của nó dường như không phải nghiệp dư ham vui chút nào.
- Đó! Thấy sao? Chê chị đi!
- Ờ ai dạy cho đi coi đã vậy?
- Bí mật!
Chị đưa ngón tay lên miệng cười tươi.
- Hihi nhóc cho chị chơi với nha!Nha nha nha!
Nó thở dài nhưng cũng nhất quyết từ chối.
- Không!
Gương mặt chị hụt hẫng thấy rõ.
- Sao vậy? Sao nay nhóc khó tính vậy?
- Ờ! Nay đang làm việc không có giỡn chơi. Thôi chị ngoan đi, nhóc làm xong về nhóc chở chị đi chơi.
- Hông! Chị muốn tham gia, chị muốn chơi!
- Đã nói là không mà!
- Chị muốn có!
Chị dậm chân xụ mặt nói như hét vào mặt nó, đã mất ngủ tinh thần căng thẳng nên nó cũng khá bực mình.
- Nhóc nói không là không, giận chịu! Rồi mọi người tiếp tục nha, mời bạn…
Nó quay mặt đi lại ghế ngồi tiếp tục công việc, chị chắc chắn không chịu buông tha đi lại ngồi bệt luôn xuống đất như trẻ con, gương mặt xụ xuống vừa tội nghiệp vừa buồn cười.
- Chị ghét nhóc! Đồ khó ưa! Đồ đáng ghét!
- Ờ!
Nó cười trừ trước những gương mặt của mấy bạn người mẫu đang nhìn nó, kệ cứ tiếp tục, chút xong việc đưa chị về nhà dỗ sau. Cứ như vậy nó tiếp tục làm việc bình thường, còn chị ngồi kế bên, thi thoảng lại ngắt nó, đánh nó, dậm chân nó một cái để trút giận, mỗi lần như vậy mấy bạn người mẫu lại có dịp bịt miệng cười bàn tán. Cuối cùng cũng xong, hẹn giờ chụp hình rồi giải tán. Mọi người lục đục ra khỏi phòng, chị thì cứ ngồi vậy không chịu về, nó vừa bực những cũng vừa buồn cười.
- Thôi đi về tính ngồi đó hoài hả?
- Kệ chị!
- Kệ thiệt đừng có trách nha.
- Hứ! Chị ghét nhóc!
- Ờ ờ! Ghét thì về nhà cũng ghét được, đi thôi!
- Hông! Nhóc phải cho chị tham gia chị mới chịu.
- Không là không! Đi về!
Nó nhấn mạnh rồi ôm ba-lo đứng dậy đi ra ngoài, thấy vậy chị cũng lon ton đi theo sau lưng, chắc chị cũng biết nó bực mình thiệt.
- Nảy lên đây bằng gì?
- Taxi!
- Ừ! Lên xe nhóc chở về.
- Hứ!
Chẳng biết giờ ai giận ai nửa, trời thì vừa nóng vừa bụi, chị ngồi sau lưng một chút lại ngắt nó một cái, tuy khó chịu bực mình thiệt nhưng nó vẫn không lớn tiếng với chị, đúng là nghĩ lại sức chịu đựng của nó siêu tốt. Về đến nhà nó không nói không rằng đi thẳng lên phòng nằm vật xuống giường, hai ngày không ngủ, quá đuối, phải ngủ một chút để tối đi qua quán. Chị càng không cho nó ngủ ngồi kế bên ngắt nhéo đánh, làm mọi cách để phá nó.
- Làm gì vậy? Để yên ngủ chút coi!
- Hông! Chị muốn tham gia, nhóc đồng ý đi!
- Đã nói không là không!
- Tại sao?
- Tại không được.
- Sao không được?
Nó ngồi bật dậy nhìn thẳng vào mắt chị.
- Đã nói là không được!
- Vì sao?
- Nhóc không thích chị mặc quần áo hở hang đi đứng cho người khác nhìn! Được chứ! Nhóc mệt lắm, hai ngày rồi không ngủ chị đừng phá nửa mà!
Nó nằm xuống nhắm mắt cố vùi mình vào giấc ngủ, không biết nó nói như vậy có hợp lý không, chỉ thấy chị im không phá nó nửa. Được một lúc chị nằm xuống vuốt vuốt mũi nó.
- Nhóc! Nhóc hổng thích như vậy thiệt hả?
- Ừ! Không thích!
- Hihi đáng ghét! Nhóc nè!
- Sao?
- Chị nghĩ lại rồi chị hổng thích làm nửa. Nhóc đừng giận chị nghen!
- Uhm! Khờ quá đâu giận gì đâu, nhóc xin lỗi vì hơi lớn tiếng nha.
- Hihi!
Chị cười tươi, người gì nắng mưa thay đổi như chong chóng, không biết đường nào mà lần. Nó lắc đầu chỉ chỉ tay lên lưng, chị đánh nó một cái rồi ngồi dậy kéo áo nó lên xoa bóp. Mọi chuyện kết thúc một cách dễ dàng đến mức nó cũng cảm thấy thiệt tào lao. Nó ngủ say đến mức không biết trời đất gì, đến mức khi thức dậy nhìn lên đồng hồ thì cũng đã về khuya, vậy là không qua bên quán ông Kha được, hơi lạ vì cũng không thấy ổng gọi. Xoay đầu qua một bên thì nhìn thấy chị đang ngủ ngon lành, lâu lắm rồi không nằm nhìn ai ngủ nên nó càng tranh thủ khoảng thời gian yên lặng quý báu này để nhìn. Dạo này bận rộn đến mức ăn ngủ, học hành trái giờ trái giấc, tiền kiếm được nhiều nhưng vẫn cảm thấy không đủ, con người ta đúng càng lúc càng tham hơn thì phải. Nó nắm bàn tay chị lên xem, bật cười vì trong móng tay của chị đóng đầy đất màu đen, không nói cũng biết là do chị gãi lưng giúp nó đây mà, suốt đêm qua đến giờ đã được tắm đâu lấy gì người không dơ. Nó đứng dậy lục quần áo đi vào wc để tắm. Dòng nước ấm dễ dàng xua đi mệt mỏi, nó cũng tỉnh cả ngủ. Vừa bước ra khỏi phòng tắm đã thấy chị đứng ngáp lấy ngáp để đưa cho nó một ly sữa nóng.
- Nè nhóc uống đi, chị sẽ xuống nhà làm nóng đồ ăn lại cho nhóc ăn.
- Sao chị không ngủ đi thức làm gì? Bộ nhóc làm chị tỉnh giấc hả?
- Uhm! Nhóc ra khỏi giường là chị biết liền. Nhóc uống đi!
Chị nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng, nó mĩm cười cầm ly sữa lên uống, phải mất ba ngụm mới uống hết ly sữa của chị lon ton đi xuống dưới nhà với chị luôn. Đèn nhà bếp đang sáng, chị chăm chú làm nóng thức ăn. Nó dựa vai vào cửa nhìn.
- Làm được không đó.
- Hihi được mà, hồi tối mami chuẩn bị sẵn hết rồi, chị chỉ cần cho đồ ăn vào lò làm nóng lại à.
- Ra là thím ba chuẩn bị sẵn, tưởng cỡ này có người đảm đang biết nấu ăn luôn chứ.
- Hứ! Người ta làm cho ăn còn châm chọc nửa hả.
- Chọc đâu, ai biểu con gái mà hổng biết nấu ăn chi.
Nó đi vào trong mở tủ lạnh kiếm trái cây.
- Nhóc nè!
- Sao?
- Bộ nhóc thích con gái nấu ăn hả?
- Phải mình nhóc đâu, con trai đa số ai cũng kết con gái nấu ăn được hết.
- Chị đang hỏi nhóc mà! Mệt qua người ta đang hỏi lo kiếm đồ ăn hoài, quay qua đây coi.
Nó cười cười khi chọn được một trái táo trong ngon lành nhất rồi đưa lên miệng cắn một cái.
- Ờ! Tất nhiên nhóc thích, mê ăn uống mà.
Nó vừa nhai vừa trả lời.
- Ủa mà sao tự nhiên hỏi vậy.
- Tại bửa nghe nhóc nói chuyện với anh Kha đó, nhóc nói mê con gái biết nấu ăn đúng hôn?
- Ờ! Nói linh tinh với ổng ấy mà. (có lần ông Kha than chị Tiên không biết nấu ăn mà chưa biết làm sao cho chị Tiên đi học nấu ăn, nó cũng ngồi nhiệt tình hiến kế, chắc chị nghe được đây mà)
Nó vẫn nhai táo ngon lành, trả lời tưng tửng trong khi gương mặt chị có vẻ rất nghiêm túc.
- Mệt quá! Người ta hỏi thiệt mà cái giọng trả lời thấy ghét! Nè! Ăn uống hổng thèm rửa gì hết, đồ ham ăn.
- Ờ quên! Mà có một trái táo không chết liền đâu mà lo hehe. Ngon thiệt!
Nó vui vẻ lấy thêm một trái bỏ vô túi để chút ăn, chị nghiêm mặt, nó đành lè lưỡi trả lại trái táo vị trí cũ. “Bing boong”. Tiếng chuông báo đồ ăn xong, chị nhẹ nhàng lấy dĩa sắp xếp đồ ăn ra, nó đứng kế bên ngó nghiêng xem xét.
- Đánh chết giờ! Chưa xong mà, hổng được ăn vụng!
- Cho miếng!
- Mệt nha! Đi ra ngoài cho chị yên coi!
- Khó quá! Hehe! Đồ ăn ngon ghê, chú ba sướng thiệt cưới được thím ba nấu ăn quá ngon!
Nó vừa nhai vừa đi ra ngoài tránh chỗ cho chị yên. Ngồi nhâm nhi bình nước cam lấy từ trong tủ lạnh một hồi thì chị mang theo đồ ăn ra chiếc bàn gỗ ngoài sân.
- Xong rồi nè! Nhóc lại ăn đi!
- Có liền! Chà hấp dẫn quá.
Bụng đói cồn cào, gặp đồ ăn ngon nó hớn hở bốc ăn ngon lành không thèm dùng tới dao nĩa luôn. Trong lúc nó ăn chị vào trong nhà lấy cái máy sấy tóc mang ra cắm vào ổ điện gần đó.
- Tính làm gì vậy?
- Ngồi yên coi!
Chị nhẹ nhàng luồn tay vào tóc nó bật máy sấy làm khô tóc cho nó.
- Hỏi nhiều quá à. Nhóc đó sau này hổng được tắm khuya nửa biết chưa, hổng tốt cho sức khỏe đâu.
- Bình thường nhóc tắm hoài mà. Tại hồi nảy người nhóc dơ lắm.
- Biết! Nhưng tắm khuya nguy hiểm lắm, nhóc đừng làm vậy nửa.
- Rồi rồi biết rồi.
- Cho chị ăn miếng coi!
- Ờ ờ!
Nó cầm một miếng thịt đưa lên cao, tự chị ghé miệng ăn.
- Ăn đàng hoàng coi chừng rớt lên đầu nhóc.
- Hihi kệ nhóc chứ.
- Không có rảnh đi gội nửa đâu.
- Xí! Đồ ở dơ.
Khuya SG, trời thoáng mát, có thể nhìn thấy được vài ngôi sao. Mệt mỏi, căng thẳng công việc dường như biến mất nhường chỗ cho nụ cười vui vẻ, thoải mái. Đôi khi giữa những xô bồ người ta mới thấy những khoảnh khắc bây giờ đáng quý biết bao. Hình như lâu rồi nó chưa mĩm cười nói rằng…”Sài Gòn! Bình yên lắm!
Chap 64 :
Buổi sáng đến rộn ràng bởi tiếng thím ba đánh thức hai đứa.
- Trời đất ơi hai cái đứa này chắc đánh đòn quá! Cô cậu sao hổng vô nhà mà nằm ngủ ngoài sân hả? Trúng gió rồi làm sao!!!
Nó mở mắt dậy ngơ ngác, chị cũng ngồi kế bên vươn vai ngáp ngắn ngáp dài. Thì ra đêm qua ngồi chơi rồi ngủ hồi nào không hay. Thím ba chống hông rồi bẻ một nhánh cây kế bên quất nhẹ vô mông nó với chị.
- Cô cậu đi vô nhà ăn sáng cho tui…nhanh lên!
- Hihi đau mà mami, đau…mami đánh hắn đi tại hắn hết mà…uidaa!
Chị nhảy dựng dậy đẩy nó ra trước rồi chạy vô nhà, nó cười khì khì rồi chạy theo, sau lưng thím ba đứng chông hông lắc đầu. Vào nhà giành nhau cả buổi với wc để vệ sinh cá nhân mới mò xuống nhà ăn sáng, xong xuôi nó chạy luôn lên trường học. Được khoảng nửa buổi nó trốn về lên công ty tiếp tục phần việc hôm qua. Chị bên công ty đối tác cùng duyệt chọn người mẫu đã có mặt sẵn.
- Nè em! Cô bé hôm qua đẹp quá sao chị không thấy trong danh sách em gửi cho chị.
- Hả! Cái người ngồi kế em đó hả?
- Ừ!
- Không chị ơi, người đó đâu phải người mẫu của tụi em.
- Vậy sao? Thế em cho số bé đó đi chị liên lạc mời diễn chung. Hôm qua chị có chụp hình bằng điện thoại về sếp bên chị thích lắm.
Nó giật nảy người, cái bà này nhanh tay nhanh chân thiệt, quắc mắt một cái nó xua tay.
- Chị muốn chọn ai cũng được, riêng người đó thì không!
- Sao vậy? Này chị bảo này, làm việc với nhau mà giấu người riêng như vậy là không được.
- Chị nói đi đâu vậy? Chị đó đâu có phải tới casting mắc gì em phải giấu.
- Nhưng chị nghe em ấy đòi tham gia mà.
- Ờ! Đúng là có đòi tham gia nhưng em không cho.
- Sao kỳ vậy?
- Em không thích.
- Tại sao không thích?
- Tại em không thích!
Nó phán một câu tỉnh bơ rồi cầm máy ảnh đi sang phòng studio của công ty để chụp hình cho hai bạn PG khác. Chụp được một chút thì anh giám đốc sang phòng nói chuyện với nó.
- Này Mon! Có việc gì con nhỏ bên kia nó nói em ỷ quyền ngăn bên họ chọn người mẫu diễn vậy?
- Ủa? Chị đó nói với anh rồi hả?
- Ừa! Nó bảo có một bạn đẹp nhất nhóm casting, bên họ thích nhưng em không cho.
- Bà đó tào lao nửa. Cái người đó là chị em lên chơi với em chứ có phải lên để casting gì đâu mà đòi cho diễn trời.
- Vậy sao? Thế mà nó bảo bạn đó đòi tham gia nhưng em không cho, sếp nó chỉ đạo nhất định phải mời cho được chị của em đấy.
- Đúng là chị em ham vui đòi tham gia, nhưng em không thích, hôm qua chị em cũng đổi ý rồi đâu có đòi tham gia nửa.
- À! Ra thế, nhưng sếp bên họ nói như thế rồi em xem có cách nào mời chị em tham gia không? Bên họ hay hợp tác với công ty mình nhiều chương trình, sếp họ cũng đích thân lên tiếng rồi.
- Gì kỳ vậy trời, tự nhiên chị em liên quan gì tới công ty mình mắc gì phải đi mua vui cho thằng cha đó.
- Em nói gì kỳ vậy, chỉ là mời tham gia buổi tiệc đó thôi chứ mua vui gì ở đây. Chị em không liên quan nhưng em thì liên quan đấy. Giúp anh nhé, không diễn cũng được nhưng đến than gia ăn uống chắc không vấn đề chứ.
Nó ngẩn người, nghe cũng đủ biết đổ hết trách nhiệm lên vai nó, rắc rối nửa rồi đây, tự nhiên cứ ép bằng được phải có chị trong khi chị chẳng liên quan gì, nghe cứ như đe dọa nó.
- Nhưng…
- Thì em cứ hỏi ý chị em thử, nếu em ấy không đồng ý thì thôi anh sẽ tìm cách khác.
Nó ngẫm nghĩ một hồi rồi cũng gật đầu, kệ cùng lắm kêu chị không được đồng ý là xong chứ gì.
- Được rồi! Để tối em về hỏi thử chị em coi.
- Ừ! Có gì báo anh sớm nhé!
Nó tiếp tục công việc của mình nhưng chẳng có tý hứng thú nào mặc dù đang chụp hình cho hai cô PG xinh đẹp. Xong việc nó về quán ông Kha làm, đến khuya thì chạy qua nhà chị để nói chuyện vì cả buổi cha giám đốc cứ nhắn tin hỏi hoài. Nó ngồi kể lại hết lời của bà nhiều chuyện công ty kia với anh giám đốc nó nói và kêu chị từ chối. Tưởng chị sẽ nghe nó phân tích xong sẽ ngoan ngoãn nghe theo, ai ngờ suy nghĩ một hồi chị cười tít mắt.
- Nhóc gọi cho anh đó đi, chị sẽ nói chuyện.
- Mà chị từ chối đúng hôn?
- Hihi biết rồi biết nhóc lo rồi, gọi đi.
- Ờ!
Nó gọi cho anh giám đốc, chị cầm lấy điện thoại nói chuyện, không hiểu nói gì mà không cho nó nghe, chỉ biết cả buổi tối cứ tủm tỉm cười một mình hoài, hỏi thì không chịu nói cho nó biết luôn. Sáng hôm sau mò lên công ty cho mấy bạn người mẫu thử đồ trước để chị thiết kế còn chình sửa cho đúng size thì anh giám đốc đi qua vỗ vai cười tươi.
- Cảm ơn em nha! Chị em không diễn nhưng tham gia buổi tiệc cũng tốt lắm rồi. Em về báo chị em giờ giấc chuẩn bị rồi bên kia họ cho xe đến đón nha.
Anh giám đốc vui vẻ phán một câu rồi đi ra khỏi phòng, đã vậy còn thòng lại thêm một câu nó nghe xong muốn đập luôn cái máy ảnh.
- À kêu cô bé ăn mặc thật đẹp vào nhé!
Nó muốn dựng hết cả tóc, thở phì phì vì máu dồn lên não, bức xúc nó hét lên giữa phòng làm ai cũng giật mình nhìn nó.
- Chị Phương!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Xong việc nó chạy thẳng luôn qua nhà chị, bỏ luôn cả buổi học chiều.
- Nhóc đã nói hổng phải lo cho nhóc mà. Cùng lắm nhóc không làm việc đó nửa, mắc gì chị phải đi tới dự tiệc đó.
- Nhưng chị hổng muốn nhóc vì chuyện này mà mất việc.
- Đã nói là không sợ mất việc mà.
- Chỉ là buổi tiệc mà, có ăn, có uống, có nhiều trò vui chị tham gia một chút có mất gì đâu hihi.
- Trời à! Nghe mùi cũng biết thằng cha sếp bên công ty đó thấy hình chị rồi mê, đòi có chị để cưa cẩm này nọ chứ sao mà hổng mất.
- Hihi thì để chị coi ông đó sẽ làm gì chị, với lại có nhóc bên cạnh bảo vệ chị mà.
- Có nhóc thì có, rủi ổng thả dê chị rồi sao, người thiệt thòi là chị đó.
- Hihi càng vui chứ sao. Nhóc khờ! Yên tâm yên tâm chị biết mình đang làm gì mà.
- Nhưng!
- Yên tâm yên tâm! Một trăm cái yên tâm nha hihihi! Coi cái mặt nhóc kìa, ngố ơi là ngố. Cười cái coi!
Chị vui vẻ chọt chọt vào mặt nó, thiệt không hiểu chị đang tính làm gì, nó là nó không có yên tâm được rồi đó. Hết cách, nó đành rời khỏi nhà chị đi qua quán ông Kha làm với tâm trạng cứ như ngồi trên đống lửa. Đang chưa biết làm sao thì chị Thủy xuất hiện, nhìn thấy cả buổi phục vụ cái mặt nó ngơ ngơ chị liền kêu nó lại ngồi nói chuyện.
- Sao có chuyện gì bửa nay anh Mon của em mặt mày bí xị dzạ?
- Thôi nay em không có tâm trạng giỡn chị ơi, đang lo gần chết đây.
- Lo chuyện gì? Anh nói em nghe đi, thiếu hơi gái hả…hihi vậy tối nay em chiều anh nhaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!
- Chị tha em! Giỡn hoài.
- Chứ anh hổng nói em nghe em hổng tha cho anh à nhaaaa!
- Rồi rồi rồi! Sợ chị luôn!
- Haha! Coi cái mặt em kìa, làm như sợ chị ăn thịt em hổng bằng. Rồi nói chị nghe coi.
Nó thở dài kể lại mọi chuyện cho chị Thủy nghe.
- Đó! Chị nói coi, em là em nghe mùi thằng cha đó tính kiếm chuyện tán tỉnh chị Phương chứ đâu. Thiệt là khó chịu mà.
Chị Thủy mĩm cười chống cằm nhìn nó.
- Gì nhìn em dữ vậy? Kêu kể chuyện, kể xong không ý kiến ngồi nhìn là sao.
- Em nói hết chưa? Chị thấy em hùng hổ quá thành ra chờ em nói hết nè.
Nó thở phì uống một hơi hế ly trà đá.
- Rồi! Em nói hết rồi đó!
Chị Thủy vẫn chống cằm nhìn nó chằm chằm như suy xét điều gì đó.
- Chị hiểu rồi. Em lo là đúng, chuyện mấy ông sếp lớn thấy gái đẹp rồi sáp tới cho bằng được cũng bình thường, nhất là trong giới nghề em làm. Nhưng làm gì sồn sồn lên dữ vậy chàng trai, dự tiệc có đông người, em cũng ở đó, chị nghĩ hổng có chuyện gì đâu.
- Em cũng biết, nhưng mà gặp được một lần rủi ổng cứ làm tới kiếm chị Phương hoài rồi sao.
- Haha thì bé Phương xinh đẹp, được sếp sòng đại gia theo đuổi là tốt chứ sao.
- Nói gì kỳ! Nói đã đời chị cho ý kiến cũng như không.
- Em mới kỳ đó. Chị hỏi em nha, Phương là gì của em?
- Chị!
- Chị ruột hay sao?
- Chỉ là chị thôi, không phải ruột.
- Vậy bé Phương có bạn trai chưa?
- Ờ hình như chưa.
- Còn ông sếp bên kia em biết ổng già hay trẻ, tốt hay xấu chưa?
- Ờ thì chưa biết, mới gặp bà nhiều chuyện trợ lý của ổng à.
- Giờ hổng bàn tới việc ông sếp đó tốt hay xấu nha. Em hổng phải em ruột của bé Phương, cho dù là em ruột thì việc người nào đó muốn theo đuổi, làm quen Phương thì em cũng đâu có quyền gì mà ngăn cản.
- Nhưng…
- Đồng ý em phải lo lắng đề phòng Phương bị thiệt thòi nếu ông đó là người xấu. Nhưng cũng đâu cần em phải hung hổ kiếm cách ngăn cản như nảy giờ đúng hôn.
Nó ngẩn người ra, lời chị Thủy nói hơi thẳng tuy nhiên nghĩ lại thì cũng đúng, nó cũng đâu có quyền gì ngăn cản người khác tiếp cận làm quen theo đuổi chị. Nhưng mà không hiểu sao nó vẫn thấy lo và khó chịu lắm. Chị Thủy vẫn nhìn nó, chống cằm cười cười.
- Sao? Thấy lời chị hợp lý chưa chàng trai. Trước giờ chị mới thấy em sồn sồn mất bình tĩnh như vậy đó nha. Nè! Em lo cho Phương là đúng nhưng hổng cần phải làm quá như vậy đâu, trừ khi….
- Sao chị?
- Em có quyền làm quá ngăn cản này nọ…trừ khi em….
- Em sao?
- Nói vậy hổng hiểu hả? Hihi trừ khi em yêu Phương.
Nó sững người, ờ đúng là ngu thiệt, có nhiêu cũng không nghĩ ra, ngay lập tức nó xua tay.
- Nói tào lao nửa. Yêu đương gì đâu trời, em chỉ là lo chị Phương bị người ta dê, chị cũng biết tại em mà chị Phương bị dính vào vụ này mà.
- Hihi hổng có thì thôi làm gì lên giọng ghê vậy. Được rồi chị hổng chọc em nửa, bửa đó chị cũng hổng làm gì em đưa chị theo chơi với có gì chị coi chừng Phương cho em. Vậy là yên tâm nha.
- Được không? Em sợ chị phiền.
- Được đi chơi, ăn uống, rồi có cơ hội làm quen đại gia này nọ, chị thèm còn hổng hết lấy gì phiền hihi. Em dẫn chị theo được hôn mới nói à.
- Ờ được! Công ty em tổ chức mà mời ai cũng được.
- Ok vậy nha!
- Rồi! Vậy em cảm ơn chị trước.
- Hihi! Trả tiền nước cho chị đi.
- Ờ chơi luôn!
- Rồi cuối cùng em có yêu bé Phương hôn dzạ?
- Mệt quá! Không có, chọc hoài!
- Haha!
Nó đứng dậy đi vào trong, sau lưng chị Thủy vẫn cười nói với theo chọc nó. Vào wc đứng nhìn mình trong gương, nó tự nghĩ hình như mình hơi làm quá, chị Thủy nói đúng, dạo này hình như càng lúc nó càng mất bình tĩnh. Còn hôm nay cũng vậy, chẳng hiểu sao biết chuyện chị đồng ý đi dự tiệc nó lại khó chịu như vậy, ngay bây giờ dù đã thông suốt, bớt lo vì chị Thủy phân tích…nhưng mà…vẫn thấy sao sao ấy. Nó lắc lắc đầu ụp mặt vô vòi nước xả ào ào để lấy lại bình tĩnh. Kệ dù sao cũng có chị Thủy đi cùng, chắc không có gì rắc rối đâu.
Buổi tiệc bắt đầu ở một nhà hàng sang trọng nằm ở trung tâm Q1. Là đơn vị tổ chức nên nó và anh chị em trong công ty chạy như vịt để sắp xếp mọi việc, nó cũng phải bận rộn với phần việc riêng, hơn nửa bên công ty kia đề nghị sẽ đưa xe đến đón chị nên nó không đi cùng chị, bù vào đó là chị Thủy. Ở đây, ai ai cũng mặc những trang phục sang trọng, chỉ riêng nó và vài người trong công ty là đơn giản với quần jean, áo thun bởi dù sao tụi nó cũng chỉ là người làm công, lại toàn ở phía sau hậu trường. Có vài người nổi tiếng đến dự, có ca sĩ, diễn viên, người mẫu khiến chính nó cũng choáng ngợp. Càng ngợp hơn khi sự xuất hiện của chị làm tim nó như nhảy khỏi lồng ngực. Không còn nhận ra là người chị gái quen thuộc của nó nửa, chị kiêu sa trong chiếc váy màu trắng tinh khôi điểm sáng bởi những viên đá quý lấp lánh. Chị nổi bật, quyến rũ đến nổi những tay máy ảnh ngay lập tức bị thu hút bấm máy liên tục, ánh mắt đổ dồn theo từng bước chân của chị cứ như một nghệ sỹ nổi tiếng đến dự. Chị khác xa với chị mà nó biết bởi cách đi đứng, cách chào hỏi, nụ cười, dáng vẻ. Ban đầu nó cũng định chạy lại với chị nhưng tự nhiên đôi chân ríu lại, nó lọt thỏm giữa đám đông người lung linh, sang trọng, nó cho hai tay vào túi nắm chặt, miệng mĩm cười khẽ bước lùi sâu vào góc như sợ chị nhìn thấy. Xung quanh tiếng nhạc, tiếng cười đùa, tiếng chào hỏi, trò chuyện với nhau ồn ào, nó lặng lẽ trở lại phía bên trong ở nơi nó phải ở, làm việc nó phải làm. Người đàn ông đứng tuổi luôn kè kè bên cạnh tiếp đãi chị như một vị khách quan trọng, ông ta chính là người nhất quyết mời cho được chị đến cho dù trước đó chẳng biết chị là ai. Chương trình khá ổn mặc dù cũng phát sinh một vài rắc rối nhỏ, các tiết mục diễn ra song song với tiệc buffet. Càng về cuối buổi tiệc vỏ bia rượu đắt tiền càng chất đống phía trong nhà bếp đồng nghĩa với việc những vị khách càng ngấm nhiều men say. Cơ bản đã gần đến lúc kết thúc, chỉ là người ta còn ở lại để ăn nhậu, trò chuyện. Nó và anh chị nhân viên cùng công ty cũng đã được rảnh tay một chút tranh thủ quây quần nhau lại ngồi gặm bánh mỳ ở một góc phía bên trong sảnh chính. Đồ ăn bên trong thì nhiều nhưng không phải dành cho nhân viên tụi nó cũng như nhân viên nhà hàng đụng vào, mọi thứ đều được tính toán, đặt sẵn theo số khách dự. Chỉ cách nhau một bức tường là hai thế giới hoàn toàn khác nhau, phía bên kia là sang trọng, đồ ăn chất đống, những chai rượu tây đắt tiền, phía bên này bức tường là những con người mệt nhoài ngồi gặm bánh mỳ và những ly nước mía. Anh chị cùng công ty vẫn vui vẻ cười đùa, trò chuyện, bàn tán về buổi tiệc, về công việc, về những chuyện phát sinh hay về một ca sỹ, diễn viên nào đó. Nó thì ngồi im một góc ăn bánh mỳ, không tham gia câu chuyện, chỉ mĩm cười lắng nghe.
- Mon tối ngày ngồi im mậy?
- Ừ! Cái thằng tối ngày im ru, nói gì vui vui anh chị nghe coi.
- Thôi chọc thằng nhỏ hoài, ông để em nó yên đi.
- Haha mệt hông em, lâu lâu có chương trình là vậy đó, ráng xong vụ này sếp cho đi du lịch đấy. À mấy bửa nay làm chung với mấy em người mẫu, vớt được đứa nào chưa chia cho tụi anh vài em coi.
- Ông nội háo sắc, cỡ nhân viên quèn tụi mình còn lâu mới đụng tới được mấy cô đó nhé. Mơ mộng viễn vong, xuống dùm đi cha nội.
- Hổng mơ người mẫu không lẽ đi mơ đùng tới mấy bà hả, gãy kim có ngày. Hahaha.
- Xin lỗi tụi này không cao nhưng ba vòng hơi bị chuẩn nhá…
Nó mĩm cười, anh chị công ty nó là vậy, lúc nào cũng dìm hàng trêu chọc nhau chứ chẳng ai giận hờn hay coi thường ai cả. Đột nhiên mọi người im bặt cùng hướng mắt về một phía, nó thì chẳng quan tâm vẫn tỉnh bơ nằm dựa vô thùng nước quay mặt sang một hướng khác. Ông anh ngồi gần tự nhiên ngừng chọc nhìn nó đắm đuối, vài tiếng xì xào.
- Em kiếm ai?
- Sao em vô đây chi.
- Ủa ai vậy ông?
- À em này đi chung với ông sếp bên kia cả buổi đó.
- Bồ mới của ổng hả?
- Ai biết, nghe nói hồi bửa đòi cắt hợp đồng nếu sếp mình hổng mời được tham gia đó.
- Có không à?
- Tui nghe con trợ lý ổng nói mà.
Nó hơi nhột khẽ liếc xung quanh, mấy anh chị ai cũng nhìn về phía nó, chưa kịp phản ứng đã bị ai đó nhéo lỗ tai kéo dậy.
- Bắt được tên nhóc nhà người rồi nhaaaa. Trốn ở đâu làm chị kiếm muốn chết từ tối tới giờ hả.
- Uiiidaaa! Uiiidaaa! Đau đau nhóc.
- Hứ! Nói bảo vệ người ta mà cả buổi đâu mất tiêu hả? Đáng ghét!
- Ờ thì tại nhóc bận quá, giờ mới được nghỉ chút nè. Chị buông ra đi, người ta nhìn kìa.
- Cho chết! Ai biểu bỏ mặc chị chi.
- Bỏ đâu, thì có chị Thủy rồi sếp bên kia đi với chị mà.
- Xí! Nhưng chị muốn nhìn thấy nhóc thôi.
- Nhìn nhóc chi.
- Vì chị hổng có quen mấy người kia.
- Thấy cười nói vui vẻ mà, bộ cả tối giờ không quen được ai à?
- Có nhiều nhưng chị không thích mấy người đó.
- Không thích sao chịu tới đây chi?
- Tại vì chị hổng muốn nhóc bị mất việc, chị hổng muốn nhóc buồn.
- Chị đến đây mới là điều nhóc buồn đó!
- Nhóc…!
Chị im lặng thôi cười, nó cũng vậy, hình như hai đứa chuyển sang giọng điệu cãi nhau chứ không còn trêu đùa giận dỗi bình thường nửa thì phải. Nó nhận ra điều đó trong giọng nói, cảm xúc của mình, cả mọi người xung quanh cũng đưa ánh mắt ái ngại nhìn nó và chị.
- Thôi chị ra ngoài chơi đi, xong tiệc có gì mình gặp nhau sau, mọi người đang nhìn tụi mình kìa.
- Nhóc đáng ghét lắm! Sao nhóc dám nói cái giọng đó với chị chứ hả?
Chị đưa ánh mắt vừa giận vừa buồn nhìn xoáy vào nó một lúc rồi quay mặt bước ra ngoài, nửa chừng chị dừng lại để dĩa đồ ăn lên chiếc bàn nhỏ gần đó.
- Nhóc ăn dĩa đồ ăn này đi, ăn bánh mỳ hổng đủ sức làm việc đâu.
Nói xong chị đi thẳng vào trong phòng mà chẳng thèm ngoái lại nhìn nó thêm một lần. Nó im lặng ngồi xuống, mọi người cũng vậy. Ông anh ngồi kế vỗ vỗ vai đứng dậy cầm dĩa đồ ăn mang lại đưa ra trước mặt nó.
- Nè ăn đi Mon, của em đó đem vô nè. Em với bé đó là gì của nhau vậy? Sao nói có mấy câu mà căn thẳng dữ?
- Dạ! Không có gì đâu anh, em với chị hay cãi nhau vậy lắm.
- À! Chị em đó hả? Đẹp quá trời, hèn gì ông sếp bên kia mê như điếu đổ.
- Ừ!
Nó mĩm cười im lặng, ông anh không nói gì nửa đem dĩa đồ ăn đưa sang cho một chị khác chia nhau ăn. Phía xa xa góc phòng, một hai anh chị đang đang túm tụm xì xầm gì đó liên quan đến nó và chị.
Chap 65 :
Ngoài trời đổ mưa to dường như chẳng ảnh hưởng gì đến không khí bên trong nhà hàng, chắc chỉ có vài nhân viên hay bảo vệ mới biết bên ngoài đang mưa. Lại có tiếng ồn ào phía trong sảnh chính nhà hàng, mọi người đứng dậy chạy vào xem. Được một chút bà chị kế toán vẫy tay kêu nó.
- Mon em vào coi chị em kìa! Nhanh nhanh!
Nó vội vàng đứng dậy chạy vào trong, đám đông đang tụ lại nhìn, có vài người xô đẩy, chị đang đứng giữa gây nhau với ai đó, có cả chị Thủy đứng kế bên nắm tay chị. Nó cố sức chen vào…
- Tôi cho chú biết, đừng thấy tôi tươi cười vui vẻ mà giở trò dê xồm. Biến ngay khỏi mắt tôi!
- Cô có biết đang làm gì không cô gái? Muốn chết hả?
- Thôi thôi được rồi, kéo hai người ra đi. Bảo vệ đâu rồi?
- Ai kéo ổng ra chỗ khác coi.
- Con nhỏ này cũng dữ gớm.
Tiếng mọi người tranh cãi, bàn tán. Một ông khá lớn tuổi đầu tóc ướt sung cứ muốn lao vào ăn thua đủ với chị, hai người trung niên khác đang ôm ông ta lại cố sức đẩy ra trong khi chị tỉnh bơ khoanh tay nhìn. Nó chen vào được đứng chắn trước mặt rồi kéo tay chị và chị Thủy chen ra khỏi đám đông.
- Ra chỗ khác đi. Sao tự nhiên gây lộn rồi? Chuyện gì hả?
- Hứ! Nhóc buông chị ra, chị phải cho ông già đó biết tay.
- Thôi thôi được rồi, nay làm gì tự nhiên dữ vậy?
- Hắn đã xúc phạm chị! Chị sẽ không bỏ qua chuyện này đâu.
Nó kéo hai người ra ngoài hành lang chỗ nhóm công ty nó tụ tập, chị Thủy cứ cười khì khì trong khi mặt chị ngược lại hậm hực dữ dội.
- Vụ vì vậy chị?
- Ừ! Bé Phương mới đổ cả ly rượu lên đầu ông già đó.
- Là sao?
- Ông nội đó ở đâu xáp xáp lại gần hai đứa chị, nói tào lao một hồi chị quay qua là thấy đầu ổng ướt nhẹp bị bé Phương tát một cái té luôn. Haha em ghê thiệt nha Phương.
- Gì dữ vậy chị?
Nó ngơ ngác nhìn qua hỏi thì chị chu miệng liếc dài ra ngoài.
- Tại ổng dê chị.
- Hả? Ổng làm gì chị?
Mới nghe tới đây nó đã sôi máu nghiến răng kiềm chế.
- Đang nói chuyện tự nhiên ổng ôm eo chị.
- Haha thằng cha đó hổi nảy nói nhỏ với chị xin số bé Phương, kêu mời hai chị em đi chơi riêng ở Vũng Tàu với mấy ổng. Chị chưa kịp trả lời ổng sáp qua kiếm chuyện với bé Phương đó.
- Trời đất! Rồi ông có nói gì với chị không?
- Hông! Ổng mới ôm eo là chị xử ổng luôn, dám đụng vô người chị hả? Cho chết!
Nó thở phì một cái, dù sao ông đó cũng chưa dê được gì nhiều, chị Thủy thì cứ tủm tĩm cười hoài.
- Vui quá ha đứng cười hoài.
- Hihi vui thiệt mà. Nhớ cái mặt thằng chả mắc cưới lắm, mới đụng vô eo bé Phương có chút xíu là bị nằm dài dưới đất, bách nhục! Hihi!
- Hứ! Em còn tính uýnh ổng mấy cái nửa đó chị, ai ngờ mới tát một cái ổng nằm dài luôn. Tiếc ghê!
Nó rùng mình nhìn chị, coi bộ cái người này cũng không dễ bị thiệt thòi, ông kia mới đụng eo có một cái mà hết bị đổ rượu rồi ăn tát, dễ sợ thiệt.
- Thôi được rồi cô hai! Xử vậy được rồi, ở đó còn tiếc nửa.
- Hứ! Đáng đời ổng. Dám đụng vô người chị, chị chưa xử tội tại mấy ổng mà nhóc giận chị nửa.
- Hả! Giận hồi nào?
- Mới hồi nảy nhóc lớn tiếng với chị đó.
- Thôi thôi nhóc xin lỗi, tại hồi nảy mệt quá nên hơi bực, không phải giận chị đâu.
- Thiệt hôn?
- Thiệt mà.
- Vậy hen. Ai biết đâu, tưởng nhóc buồn nên chị mới ra kiếm chuyện trút giận lên mấy ổng.
- Hả? Chị làm gì nửa?
- Thì thì chị lén xịt tương ớt với tàn thuốc vô ly rượu của mấy ổng hà, có kịp làm gì nửa đâu.
Nó với mấy anh chị xung quanh nghe xong choáng váng suýt bật ngửa, bó tay với chị, nghe chị nói xong mà vừa thương vừa mắc cười vừa tội nghiệp mấy ông sếp lớn ngoài kia. Không biết cảm giác uống rượu phan tương ớt và tàn thuốc lá có ngon không nửa.
- Nhóc hổng giận, nhưng chị thì giận nhóc đó nha.
- Hả? Sao giận nửa?
- Vì nhóc dám nói những lời như vậy với chị. Chị hổng thích!
- Rồi rồi nhóc sai, nhóc xin lỗi được chưa.
- Hứ! Chưa!
- Sao nửa?
- Chị sẽ ghi sổ nợ, mai mốt nhóc phải đền bù cho chị sau.
- Đâu ra?
- Hứ! Cấm cãi! Đồ đáng ghét!
Nó với chị tỉnh bơ nói chuyện giữa nhóm anh chị trong công ty, công nhận nhân viên công ty nó ai ai cũng ít có nhiều chuyện lắm, đứng hóng chuyện rất nhiệt tình. Nếu không có anh giám đốc đi vào chắc cả đám còn tụ tập
- Mấy chú mấy thím đi dọn dẹp công chuyện dùm tui coi, ăn xong tụ ở đây nhiều chuyện hả?
Cả đám cười khì khì chia nhau ra tiếp tục làm những công đoạn cuối cùng của chương trình. Riêng nó anh giám đốc kéo trở lại nói chuyện.
- Vụ này căng rồi em. Tự nhiên bé Phương làm nhục ông đó trước mặt khách khứa, kỳ này chắc ổng xử nguyên công ty mình quá.
- Tại ổng sàm sỡ chị em mà.
- Anh biết! Anh cũng không ngờ ổng làm vậy, nhưng ăn uống say xĩn, ổng có đụng chạm một chút thì ráng nhịn một chút, phản ứng dữ kiểu này là chết.
Nghe đến đây, ngay lập tức chị kéo vai anh giám đốc xoay qua nhìn thẳng vào mặt.
- Em cho anh biết, bất cứ ai ở đây là nam giới đừng hòng đụng vô người em kể cả anh, một ngón tay cũng không được biết chưa.
- Thôi nào cô bé, có gì từ từ nói làm gì căng vậy em. Chuyện ăn nhậu, xả giao, đụng chạm một chút có sao đâu.
- Em hổng thích.
Chị xoay lưng đi thẳng ra góc với chị Thủy, anh giám đốc lắc đầu nhìn nó.
- Chị em cứng đầu quá.
- Anh đừng nói vậy, tại ông đó giở trò trước mà.
- Làm việc trong cái nghề anh em mình, có nhiều chuyện phải mắt nhắm mắt mở cho qua em à. Tiếp đãi khách khứa này nọ, đụng chạm kiểu này cũng chuyện bình thường, chị em đâu cần căng như vậy.
- Em nói ngay từ đầu đừng lôi chị em vô chuyện này mà, tại anh không nghe. Chị Phương không có giống mấy bạn người mẫu tiếp khách của công ty mình đâu.
- Ừ! Anh hiểu, nhưng mà mấy ông già đó lại thích “món lạ” mới chết chứ. Thôi cũng còn may ông đó chỉ là khách của công ty bên kia. Sếp họ cũng biết điều lắm, để anh nói chuyện coi sao.
- Dạ.
Nó im lặng cùng anh chị công ty dọn dẹp một số công đoạn cuối cùng để rời khỏi nhà hàng kết thúc chương trình. Đang chuẩn bị về thì anh giám đốc kéo nó lại nói chuyện tiếp.
- Cũng ổn rồi. Sếp bên đó nói sáng mai mới anh em mình, bé Phương, Thủy đi caffe.
- Chi nửa?
- Thì để giải hòa chuyện đêm nay, coi như để ổng thay mặt ông kia xin lỗi bé Phương.
- Xin lỗi xin phải gì nửa không biết.
- Thôi em ráng giúp anh một lần nửa đi. Caffe thôi, chứ mình không đi, sau này ổng không hợp tác với công ty mình nửa thì mệt.
- Ờ! Để em nói với chị. Thiệt là tự nhiên đang yên lành tùm lum chuyện đau cả đầu.
- Ráng đi em, nghề của mình nó vậy biết sao giờ.
Mọi người lục đục ra về dưới cơn mưa dầm, chị Thủy có giang một anh trong công ty để qua club có việc. Chị đang đứng kế nó chờ bảo vệ lấy xe chung với mấy chị trong công ty thì một anh đi chạy lại gần tươi cười.
- Em ơi! Sếp anh nói chờ một tí sếp đưa em về.
- Chi?
- Sếp anh nói rước em đến đây thế nào thì đưa em về thế đó chứ.
- Hổng cần đâu, đi với bạn tui được rồi.
Anh đó nhìn qua nó, chắc anh ta là tài xế của ông sếp bên kia đây mà.
- Em đi với cậu này à?
- Dạ.
- Bằng gì?
- Xe máy.
- Ôi trời! Em đùa hoài, trời đang mưa em mặc đồ sang thế này, ô-tô không đi lại đi xe máy là sao. Thôi em chờ một tí anh lái xe lui lại, sếp anh ra ngay đây mà. Nè cậu em đi về trước nhé, bạn em để anh lo.
Nó chưa kịp phản ứng sao thì chị ôm lấy tay nó chu miệng nhìn anh chàng kia.
- Anh nói nhiều quá, ai mượn anh sắp xếp vậy hả? Em sẽ đi với bạn em, anh kiếm người khác mà đưa về bằng ô-tô nha.
- Nhưng sếp anh kêu em chờ mà.
- Sếp anh là cái gì mà tui phải nghe lời hả? Vô duyên! Mình đi nhóc!
Chị kéo tay nó đi ra sát ngoài bậc thang đứng để tránh xa khỏi anh chàng đó. Cuối cùng xe nó cũng được dẫn ra cùng với hai xe khác của hai anh chung công ty. Nhìn lại đúng là xe nó dỏm nhất hội vì đa số trong công ty toàn xe đắt tiền, có mình nó với chú bảo vệ ở công ty là đi xe dỏm thôi. Nhìn lại chị nó mới cảm thấy hơi ngại, anh kia nói đúng, trời đang mưa chị lại rực rỡ như nữ hoàng thế này, tự nhiên phải dầm mưa trên chiếc xe vừa cũ vừa nát của nó thì không hợp chút nào. Trái ngược với tâm trạng ngại ngùng của nó, chị vui vẻ ngồi lên xe trước, nhún nhún đưa đầu ra dấu nó phải đội nón cho chị. Như thường lệ nó đội nón, cài dây đàng hoàng cho chị rồi mới leo lên xe để máy, không biết phải trời xui hay không mà tới chiếc xe cũng kiếm chuyện với nó, đề hoài xe không chịu nổ.
- Sao vậy nhóc?
- Không biết! Tự nhiên không nổ máy.
- Kỳ vậy?
- Chị xuống nhóc coi thử.
- Uhm!
Chị leo xuống, nó xua tay.
- Chị lên trên đó đứng đi, để mưa ướt hết.
- Hihi mưa có chút xíu mà, hổng sao đâu.
- Biết! Nhưng mưa dầm dễ bệnh lắm.
- Hihi nhóc lo sửa xe kìa, nhiều chuyện.
Nó lắc đầu cuối xuống coi thử, thực ra cũng đâu có rành vụ xe cộ gì, cũng là coi bu-gi có bị ướt không, lắc lắc thử rồi đạp xe, tắt mở chìa khóa này nọ. Làm đủ kiểu, đạp muốn bở hơi tai mà xe nó cũng không nổ. Ông anh chung công ty dựng xe xuống đi lại coi phụ, xem xét một hồi ảnh lắc đầu.
- Chắc trời mưa máy bị vô nước rồi.
- Vậy giờ sao anh?
- Kiếm chỗ sửa chứ sao, giờ này hổng biết còn ai sửa xe không nửa. Để anh kè em đi kiếm chỗ sửa.
- Thôi anh về trước đi, nảy la vợ kêu về gấp mà.
- Nhưng…
- Được rồi em dẫn xe ra ngoài ngả tư chắc có sửa mà, hồi chiều em bơm xe ở đó.
- Vậy hả? Ừ vậy anh về trước nhé.
- Dạ!
Anh đó lên xe phóng đi trước, nó thở phì nhìn qua chị.
- Chị nè!
- Bộ xe hư thiệt hả nhóc?
- Ừ! Chắc bị vô nước. Chị lên kia đứng chờ ông sếp ra đưa về trước đi nha.
- Còn nhóc?
- Ờ nhóc dẫn xe đi sửa.
- Chị đi với nhóc.
- Thôi đang mưa, mặc đồ đẹp vậy tự nhiên đi dầm mưa làm gì, người ta cười chết. Chị chờ chút đi, ổng ra rồi kìa, có gì về nhóc gọi điện thoại sau.
Nó mĩm cười chỉ tay về phía cổng chính, ông sếp bên kia đang cùng anh giám đốc và vài người nửa cười nói đi ra tiến lại phía chị. Nhân lúc chị quay mặt qua chào hỏi, nó đẩy xe đi ra đường. Mưa SG vẫn không ngớt, tuy không lớn nhưng dầm dề cả buổi tối, đầu tóc, vai áo nó ướt đẫm bởi mưa và cả mồ hôi do đạp xe nửa, cũng không ngờ hôm nay trời mưa đột xuất, áo mưa quăng trong balo ở nhà mất tiêu. Dù sao cũng trong cái rủi có cái may, xe hư thành ra chị sẽ được đi ô-tô về không phải đi chung dầm mưa với nó, mất công ướt lạnh chị bệnh thì lo lắm, nghĩ vậy nó vui vẻ huýt sáo dẫn xe đi giữa đường phố ngập nhẹ. Nhờ đạp xe tập thể dục nên người nóng hừng hừng thành ra cũng không thấy lạnh cho lắm, đang tưng tửng dẫn xe huýt sáo thì nghe tiếng xe rồ ga phía sau, nhìn lại là một anh chung công ty chở chị kế toán, SH nên đèn sáng chói cả mắt.
- Hi Mon, bộ chưa kiếm được chỗ sửa hả em?
- Dạ chắc tới ngả tư là có anh.
- Cần anh kè hôn?
- Dạ thôi chở cả đống đồ vậy kè gì được. Anh chị về trước đi.
- Ok vậy hai đứa từ từ về sau nha.
- Mai gặp em! Bye hai đứa nha!
Chị kế toán ngồi ôm đồ đằng sau cũng ráng buông một tay ra vẫy vẫy chào.
- Dạ anh chị về trước. Ủa mà hai đứa là sa….sa…o…
Nó chưa kịp dứt lời đã thấy sau lưng chị kế toán, một người leo xuống xe. Nó che che mắt để làm quen với ánh đèn của chiếc SH thì mới giật mình nhận ra là chị của nó.
- Thôi đi trước nha hai đứa!
Ông anh rít ga cho xe chạy đi, chị hùng hổ đi lại gần nhéo nó một cái rõ đau ở hông.
- Hứ! Tên đáng ghét này…tính bỏ mặc chị hả?
- Uiiidaaa đau…đau! Trời ơi sứt thịt người ta bây giờ…uidaaa tha cho nhóc…hix hix đau…bỏ hồi nào.
- Hứ! Hổng bỏ chứ sao tự nhiên dẫn xe đi trước hổng chờ người ta.
- Ờ thì xe hư nhóc dẫn đi sửa, trời mưa đường lạnh, đường lại dơ không lẽ bắt chị cuốc bộ dầm mưa với nhóc.
- Ngụy biện! Nhóc sợ chị xấu hổ vì phải đi bộ với nhóc chứ gì?
- Tào lao! Ai nghĩ vậy hồi nào. Ờ mà chị nói vậy cũng đúng, mặc đồ đẹp quá trời tự nhiên lội bộ người ta cười chết.
- Ai cười chứ!
- Thì khách khứa dự tiệc hồi nảy đó. Nè đó thấy chưa!
Nó cười cười chỉ tay ra đường, đúng là thêm một cặp anh chị cùng công ty chở đồ chạy vù ngang vẫy vẫy tay chào nó, phía sau lại là ô-tô của một vị khách bên công ty nó chậm chậm đi qua.
- Ừ rồi sao? Ai cười đâu? Có cái mặt nhóc cười đó, thấy ghét!
- Cười cũng không cho. Mà tự nhiên không đi ô-tô về đi, chạy lại đây chi không biết.
- Chị thích!
- Trời mưa lạnh muốn chết thích cái gì mà thích.
- Giờ sao, muốn uýnh chết hôn làm gì xua đuổi người ta hoài dzạ?
- Đuổi hồi nào, lo chị lạnh rồi bệnh thôi.
- Chừng nào bệnh hả hay, thấy ghét!
- Ờ ờ!
Một chiếc xe máy chạy ù ngang, nước văng tung tóe lên chiếc váy màu trắng của chị, nó vội kéo tay chị sát vào trong.
- Đó thấy chưa! Dơ đồ hết rồi nè.
- Hihi kệ đi!
- Bó tay chị luôn. Chút đi bộ đau chân ráng chịu. Nè lên lề đi đi, người ta chạy văng hết giờ.
- Nhiều chuyện!
Nó lắc đầu đẩy xe đi, từng dòng người đi ngang quay mặt lại nhìn, có cả những người quen có mặt trong buổi tiệc đi ngang đường. Cảm thấy hơi ái ngại nên nó càng cắm đầu cắm cổ đẩy xe không ngước nhìn ra đường nửa, được một chút thấy im im nó quay lại sau lưng, chị đang nhăn nhó cố đi cho kịp tốc độ của nó, chắc do đôi giày cao gót nên chị đi nhiều bị đau chân đây mà. Nó vội dựng xe xuống chạy ngược lại, thấy vậy chị ngồi bệt luôn xuống lề đường liếc nó.
- Thấy ghét! Biết người ta đi giày cao gót hông hả?
- Ờ ờ xin lỗi, tại nhóc…
- Nhóc sợ người ta biết chị đi chung với nhóc người ta cười chứ gì.
- Rảnh quá, suy nghĩ đi đâu vậy.
- Có nghĩ vậy hôn?
- Không có mà, tại nhóc lo nhìn kiếm chỗ sửa xe quên để ý chị.
- Hứ! Ngụy biện!
- Thôi thôi xin lỗi mà.
- Ai cần nhóc xin lỗi chứ.
- Ờ không cần thì thôi. Đâu đưa chân coi coi.
Nó khẽ kéo chân chị lại gần xoay xoay, xoa xoa xem xét, đúng là đi cả đôi giày cao nhồng thế này lấy gì mà đi bộ nhanh được.
- Ai mượn mang giày cao quá trời lấy gì đi đứng được.
- Hihi!
- Rồi sao? Có bị đau nhiều không?
Chị gật gật đầu làm vẻ mặt như tội nghiệp lắm không bằng, nó lắc đầu cười.
- Chịu thua chị luôn. Để coi coi.
Nó suy nghĩ một chút rồi nhanh chóng cởi giày chị ra, rồi tự cởi luôn giày của mình.
- Đâu chị mang thử coi coi vừa không?
Chị tủm tĩm cười gật gật đầu, vẫn vẻ mặt ra vẻ tội nghiệp đó nhìn cũng đủ biết làm nũng với nó.
- Rồi biết rồi!
Nó tự mang giày vô chân chị, may quá cũng không đến nổi quá chật, khá vừa. Người coi vậy mà chân nhỏ ghê, phải rút thêm một tí dây mới vừa chân chị.
- Rồi đứng dậy đi thử coi được chưa.
- Uhm!
Chị vui vẻ nắm tay nó đứng dậy đi từ từ về phía xe nó đang dựng phía trước, lại còn xoay vòng vòng làm dáng nửa chứ.
- Hihi giày nhóc mang êm lắm luôn, mà ướt mất tiêu rồi.
Nó lắc đầu cầm đôi giày cao gót của chị đi theo phía sau mĩm cười.
- Trời mưa giày nào khô được cô hai.
- Hihi!
Nó treo giày của chị lên xe rồi lộc cộc dẫn bộ tiếp. Chị vui vẻ đi sau lưng, lại còn đẩy xe phụ nó nửa chứ, thấy vậy nó nhăn mặt kéo tay chị ra khỏi xe.
- Thôi mệt ai mượn. Có chị đẩy nặng thêm thì có.
- Hứ! Chị đẩy phụ mà nặng hả?
- Kéo lại thì có chứ đẩy được gì. Mệt quá tự đi một mình cho nhóc nhờ cái.
- Hihi thấy ghét, vậy đẩy một mình cho nhóc chết.
- Coi thường nhau quá, khỏe như voi ha.
- Xí!
Nó mĩm cười đẩy xe đi dọc con đường, chị khoác tay nó đi bên cạnh, chiếc váy quét dài xuống đất lấm lem, cả người chị ướt vì mưa, chiếc váy không còn trắng tinh nhưng vẫn còn lấp lánh nổi bật dưới ngọn đèn đường và cả những chiếc đèn xe chạy ngang qua nửa. Giữa con đường trung tâm SG, mưa dầm dề, nước ngập nhẹ, những ngọn đèn lung linh đủ màu sắc hoa lệ, dòng người chen nhau nhộn nhịp, không ít người ngoái nhìn một cô gái xinh đẹp trong chiếc váy trắng lắm lem cặp tay sát bên một thằng nhóc đi chân không đẩy một chiếc xe dream cũ. Chị vui vẻ vừa đi vừa hát, thi thoảng lại chuyển qua kể hết chuyện vui này đến chuyện mắc cười nọ, một tay ôm chặt bắp tay nó, một tay ra dấu nói chuyện nhiệt tình. Nó thì cứ cười, rồi chọc ngược lại chị, không còn nghĩ đến chuyện gì diễn ra xung quanh, quên luôn vụ kiếm chỗ sửa xe, mà giờ đó ở Q1 làm gì còn chỗ nào sửa xe cho nó kiếm nửa.
- Bỏ cái ví xuống coi làm gì vậy?
- Chị che mưa cho nhóc mà.
- Rảnh nửa, cái ví có chút xíu che được gì, ướt nhẹp hết rồi che chi nửa. Chút bị giựt ví đừng có khóc.
- Hihi hổng cần che thì thôi, thấy ghét!
…………….
- Nè! Buông ra chút coi!
- Hông!
- Trời ơi đẩy xe mệt thêm chị đè nhóc nửa, buông ra đi bình thường coi, làm gì cứ dựa dựa nặng muốn chết.
- Chị mõi chân mà, mõi lưng nửa!
- Tội nghiệp quá! Ai biểu đòi đi chung chi.
- Hihi kệ nhóc chứ!
………………
- Đi bình thường coi, đừng có dựa!...Trời à kiểu này chắc tới khuya không kiếm được chỗ sửa quá.
- Hihi chị mệt mà!
……………….
- Đau nhóc, ôm thôi còn ngắt nửa.
- Hihi! Đáng đời!
Cứ như vậy nó và chị cùng nhau đi dưới cơn mưa dầm giữa SG, nó cằn nhằn, chị cứ đi kế bên kiếm chuyện với nó rồi khúc khích cười. Có lẽ nếu không có một tiệm sửa xe còn mở cửa ở khá xa trung tâm Q1 thì nó và chị chắc còn lội bộ đến sáng mới về đến nhà.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét