Không cần phải nói cũng biết nó hào hứng thế nào khi sắp được cầm trên tay số tiền lương đủ để mang sợi dây chuyền đúng hẹn về. Nó chạy như bay đến cửa hàng, thi thoảng lại dùng tay trái cho vào túi quần cứ như để chắc chắn rằng số tiền ấy sẽ không bay đi mất. Không chỉ một mình nó vui mà cả nhỏ Ly chị Phượng và một vài nhân viên cửa hàng khác cũng rộn rả chia vui với nó. Tự nhiên trở thành trung tâm của mọi người trong cửa hàng, từ một thằng nhóc mua đồ không đủ tiền, lần này trở lại thì như khách vip, ai ai cũng cười nói thăm hỏi chia vui, nhỏ Ly nói không sai, ở đây mọi người đều như người nhà gần gũi nhau khác xa với vẻ hào nhoáng vốn có ở một cửa hiệu thời trang giữa thành phố xa hoa này.
- Coi cái mặt của anh kìa, y như con nít. Đi thôi, tính đứng đây ngắm hoài hả.
- Ờ ờ!
Nó giật mình cười trừ rồi cẩn thận bỏ sợi dây chuyền vào trong hộp sau đó cho vào túi áo bên trong kéo khóa lại. Hôm nay SG không phải mùa lạnh, SG càng chưa bao giờ có khái niệm mùa lạnh nhưng nó vẫn mặc chiếc áo khoác dày này chỉ vì cái áo có túi rộng khóa được ở phía bên trong, điều này đồng nghĩa với việc nếu ai muốn cướp sợi dây chuyền của nó thì chỉ có thể đó là lúc nó không còn cử động được nửa. Nói vui thì vui vậy chứ dù sao cẩn thận vẫn tốt hơn, đồ gì của nó cũng có thể qua loa nhưng nếu là của chị thì nó sẽ cẩn thận hơn cả mức cần thiết. Nó vui vẻ đề máy cho xe hòa vào dòng người không quên vẫy tay chào chú bảo vệ.
- Chưa thấy ai vô tư như anh.
- Là sao em?
- Hổng có gì, nhưng mà sống như anh vậy cũng hay.
- Sao nửa?
- Hết mình vì điều mình muốn, em thấy anh cày ngày cày đêm vậy mà hổng thấy anh than thở gì hết, lần nào gặp em cũng thấy anh vui vẻ như bình thường. Chúc mừng anh nha!
- Này, bửa nay làm bà cụ non hay sao vậy. Giờ muốn đi đâu ăn gì?
- Cái ông này toàn làm mất hứng, hồi nảy nói rồi, mình sẽ đi ăn lẩu và uống caffe. Lẩu là sở thích của em, caffe là sở thích của anh vậy là công bằng hen.
- Ờ thì chỉ đường, anh không có biết quán nào đâu
- Biết rồi biết rồi, giờ cái đầu anh toàn nghĩ tới người đẹp sắp được đeo sợi dây chuyền này chứ đâu nhớ được gì nửa.
- Chọc hoài nha.
SG buổi đêm trời mát, người vui vẻ cho nên nó cũng nói chuyện nhiều hơn với nhỏ Ly, thực ra hôm nay là ngày nó phải thực hiện lời hứa dẫn nhỏ đi ăn một bửa để cảm ơn chứ không nó cũng chạy ngay qua nhà chị chơi từ lâu rồi. Ngồi caffe đến tận gần 10h nhỏ Ly mới trả tự do cho nó, ngay lập tức phóng như bay sang nhà chị. Vừa đến cổng đã nhìn thấy chị đang ngồi trên ghế giữa sân, người mặc chiếc váy ngủ màu trắng, nếu không có ánh đèn rọi sáng chắc nó cũng tưởng là ma. Nó tự mở cửa vào luôn chứ không bấm chuông nửa khỏi làm phiền chú ba, từ lâu nó đã được chú ba làm cho một chìa khóa riêng, chỉ là từ bên ngoài mở cửa thì hơi khó khăn so với từ bên trong.
- Nè sao ngồi đây một mình vậy? Đang làm gì đó chị?
- …
- Sao im ru vậy? Buồn ngủ hả? Sao không đi ngủ đi ai kêu ngồi đây chi không biết?
- …
- Đói quá có gì ăn không?
- …
- Nay sao lạ vậy. Phù mõi lưng quá cho nằm chút.
Nó tự đấm đấm vào vai cho đỡ mõi rồi nằm dài luôn xuống ghế, đang chuẩn bị ngả đầu xuống cái gối chị đang đặt lên đùi mình thì “cốp”, êm ái đâu không thấy chỉ thấy đầu nó đau tê tái vì đập xuống ghế.
- Uidaaaa chơi kỳ vậy? Đau nhóc.
Nó xoa xoa đầu quay qua nhìn thì chỉ thấy chị đứng dậy nhìn nó bằng ánh mắt hình viên đạn, ngay cả cái gối cũng rút ra cầm trên tay chứ không cho nó nằm. Phát hiện tình hình có vẻ lạ, nó liền đứng dậy nhìn chị xem xét.
- Nè! Nay sao vậy? Thái độ gì ngộ vậy? Sao im ru vậy?
- Hứ!
- Uidaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!
Tình hình có vẻ căng thẳng rồi đây, không thèm nói gì, chỉ hứ một tiếng rồi quay đi không quên để lại cho nó một cú dậm chân đau suýt chảy cả nước mắt. Nó đã làm gì nên tội thế này.
- Nè! Đứng lại nói rõ ràng coi, gì kỳ vậy hả?
Chị đi thẳng vào trong nhà còn nó cũng vừa khập khiễng đi theo vừa xoa xoa vết đau ở chân. Vào tới nhà, nó cảm nhận ngay không khí u ám bao trùm lấy nó, ánh mắt của chú thím ba, bé Xíu nhìn nó cứ như muốn ăn tươi nuốt sống. Nói chung tính sau, kéo chị lại hỏi cho rõ cái đã.
- Nè! Đã nói đứng lại! Sao tự nhien giận rồi đánh người vô cớ vậy hả? Tử tội trước khi chết cũng phải được biết lý do chớ, nói nghe cái rồi muốn giận gì cho giận thoải mái.
- Đi hỏi con nhỏ áo đỏ mấy người chở đi chơi á! Hứ!
Chết cha, con nhỏ áo đỏ, không lẽ chị đang nói nỏ Ly, nhưng sao chị biết được nhỉ, ở quận 7 mà biết được con nhỏ áo đỏ nhó chở đi chơi ở quận 1.
- Ơ! Áo đỏ, áo đỏ nào? Sao chị biết? Nhưng Ly nó mặc áo hồng mà, đâu phải…
Chết cha tập hai, hình như nó nói hớ thì phải, nhận ra sai lầm của mình nó vội tự bịt miệng lại, cảm nhận xung quanh là những ánh mắt rực lửa nhìn nó gay gắt hơn. Chị quay mặt lại nhìn thẳng vào mặt nó, tuy cái nhìn có vẻ ghê gớm nhưng không hiểu vì sao nó lại suýt cười phì ra. Chị tiến lại phía nó, nhìn chằm chằm…
- Uidaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!
Nó vừa nhảy lên vừa la như bị chọc tiết, không có cái ngu nào bằng cái ngu dám đối mặt với chị khi cái người đó đang giận, một cú dậm vào chân còn lại của nó bằng hết sức lực, chị lạnh lùng đi thẳng lên lầu bỏ lại nó đau đớn cả tâm hồn lẫn thể xác. Có khi nào đêm nay không toàn mạng trở về không đây trời. Nó mon men lại ngồi gần chú thím ba như tìm kiếm sự chia sẻ thì thím ba cũng đứng dậy đi vào phòng bỏ lại sau lưng câu nói lạnh lùng không kém chị.
- Tui đi ngủ mấy người làm gì làm.
Nó ngơ ngác nhìn chú ba, tha chú nói gì còn đỡ hơn đằng này lại mở miệng định nói gì đó rồi chỉ thở dài. Tính quay qua giao lưu với bé Xíu đỡ thì nhìn thấy gương mặt đầy sát khí của nhỏ, nó cũng hơi ớn ớn từ bỏ luôn ý định đó. Càng nghĩ càng không thể hiểu nói sao chị biết bửa nay nó đi chơi với nhỏ Ly được, nhưng chuyện nó đi chơi riêng với người khác là con gái đâu phải việc hiếm mà sao tự nhiên hôm nay trở nên như tội nhân thiên cổ thế này. Hàm oan ức, thực sự là nổi oan thấu tận trời cao mặc dù giờ này mặt trời đi ngủ mất tiêu, cũng chẳng nhìn thấy trăng đâu mà thấu cho nổi oan ức của nó bây giờ. Đang thui thủi một mình một góc tự xoa dịu hai cái chân đau thì chị Thủy đi ra từ hướng wc của tầng dưới.
- Hả? Sao chị ở đây? Sao nay đâu được qua tới đây rồi?
- Hổng ở đây chứ ở đâu?
Chị Thủy nhìn qua bé Xíu hỏi?
- Phương nó đâu rồi cưng?
- Lên phòng rồi, có bọn ác về cô Phương hổng ở đây nửa đâu.
Lời nói như mũi tên đâu xoạt vào người nó, nay từ cậu Mon trở thành bọn ác trong mắt con bé này luôn rồi.
- Xíu gọi chú Lâm taxi cho chị Thủy chưa Xíu?
Chị xuất hiện phía tầng trên nói vọng xuống, giọng vẫn lạnh như băng.
- Dạ em gọi rồi.
- Papa đi ngủ đi, tính ngồi đó nói chuyện với hắn hả?
- Ờ ờ rồi đi ngủ liền.
- Xíu đưa chị Thủy về rồi đi ngủ liền nha Xíu.
- Dạ!
- Chị Thủy về ngủ ngon nha, chú Lâm là taxi quen của gia đình nên an toàn lắm, mai mốt đi đâu về khuya chị cứ gọi chú nha.
- Ok bye em.
“Rầm” tiếng đóng cửa phòng rất to như muốn nhấn mạnh sự giận dữ của chị dành cho nó, giờ nó trở thành người vô hình với chị luôn rồi, nói chuyện với tất cả và trừ nó ra. Chị Thủy đi ra ngoài không quên ngoắc tay ra dấu cho nó đi theo, chắc là sợ chị của nó thấy đây mà. Khập khiễng mang hai cái chân đâu đi ra sân, chị Thủy vội kéo nó ngồi xuống ghế trước sân nhà, ánh mắt lộ rõ sự nghiêm trọng.
- Nay em đi chơi với gái đúng hôn?
- Ờ thì có.
- Thấy chưa, khỏi chối vô ích, chị thấy rõ ràng mà.
Ái chà thì ra đây chính là thủ phạm khiến nó trở thành tội nhân hôm nay, cũng ít có nhiều chuyện hại nó lắm, kẻ ác luôn ở cạnh bên ta đây mà.
- Trời ơi thì ra là chị! Nỡ lòng nào đi méc với chị Phương hại em.
- Xí! Ai kêu dám đi hẹn hò với gái, đẹp quá mà, vui vẻ quá mà, có sức làm có sức chịu nha chàng trai.
- Mà sao chị thấy được hay vậy?
- Còn hỏi nửa hả? Đi chơi đâu hổng đi dám đi ăn ngay quán lẩu của bạn chị. Bộ em quên anh Hiếu chủ quán mấy bửa mình đi ăn hả?
Rồi hiểu, nó cũng quên mất cái vụ này, mà nó đi chơi vô tư công khai bình thường, có ý định giấu diếm gì ai đâu mà né mấy chỗ quen của chị Thủy ra, thì cái quán lẩu đó cũng nỗi tiếng ngon, nhiều người biết nhiều người đi, quán do nhỏ Ly chọn chứ nó biết gì đâu.
- Chị hay quá, biết không chịu giấu dùm lại còn đi méc, hại em thê thảm rồi nè. Mà bé đó đi chung đâu phải như chị nghĩ đâu.
- Xời! Giấu cho cưng đi mèo mỡ hoài hả. Quên đi nha, phải méc để Phương nó trừng trị cưng cho bỏ cái thói đào hoa đi.
- Trời ơi lại còn trừng với trị, mà sao tự nhiên đi chơi với người khác cũng bị trừng trị nè trời.
- Kêu ổng thì kêu lớn lớn lên cho Phương nó nghe luôn ha. Làm như tội nghiệp lắm ấy.
- Nhưng mà…
- Nhưng gì mà nhưng, đi với gái vui vẻ cho đã thì ráng có sức mà chịu trừng phạt đi ha.
- Nhưng…
- Ráng chịu haha.
Hại mình lại còn cười vui vẻ, áp đảo nó hoàn toàn, đã vốn nói chuyện dở lại còn gặp cao thủ nói chuyện như chị Thủy, 100 thằng nó cũng không minh oan cho mình được nói gì là một mình nó.
- Coi cái mặt của anh Mon kìa, làm gì thê thảm dữ vậy. Haha mà nè, anh coi Phương là gì của anh mà sao anh sợ Phương ghen vậy ha. Yêu người ta rồi hả? Haha
- Mệt quá, không phải, nhưng mà…
Nó cũng không biết nói sao luôn.
- Sao? Giải thích đi chớ, sao im như gà mắc tóc rồi.
- Ờ ngon, chọc đi, thiệt là hối hận vì hay dẫn mấy người đi chơi quá, hại đi, chọc đi.
- Hihi cái đó tại anh tự nguyện à nha, hổng có kể công ran ha, anh đi mèo mỡ bên ngoài còn lôi em vô nửa hả, thà thời gian anh đi với con nhỏ đó anh dành cho em đi, em đâu đi méc bé Phương làm gì.
- Trời ơi…tui đi chết cho chị vừa lòng.=.=
Công nhận cái bà này mà bày chuyện chọc nó là nhây thôi rồi, muốn đột quỵ vì cái giọng ngọt như mía lùi này quá.
- Hihi anh Mon mà chết lây ai cho bé Phương trừng trị hả anh Monnnnnnn. Giờ anh có thời gian từ đây tới khi taxi qua rước em về để giải thích con nhỏ đó là ai, vì sao đi chơi với nó mà hổng đi với em, hổng thành thật em méc cho Phương giận anh luôn nhaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa.
- Thôi thôi em mệt với chị quá đứng có giở cái giọng đó ra, nổi hết cả da gà rồi nè.
- Giờ anh có khai hông?
- Thì từ từ, làm gì dữ vậy, mà cũng ngồi xích ra coi, chị nặng muốn chết, đừng có dựa.
- Ê anh cho con đó dựa được còn em thì anh chê, anh được lắm haaaaaaaaaaaaaaaa.
- Rồi rồi chị là nhất trong lòng em được chưa, ngồi đàng hoàng coi, mõi muốn chết đây nè.
- Hihi!
Nó đành phải nói thật tất cả với chị Thủy mặc dù nó cũng chẳng biết vì sao mình lại thành khẩn khai báo đến vậy, có lẽ vì không muốn bị chị giận và chính nó cũng không biết gì sao lại sợ bị chị giận vì cái lý do này, nói chung tự nhien thấy mọi chuyện thiệt tào lao.
- Rồi đó kể hết rồi đó, vừa lòng hả dạ chưa. Hại em nửa đi.
- Vậy hả? Ok được rồi chị tạm tin cưng, sẽ điều tra sau vậy. Nói chung trước mắt thấy cưng cũng có lòng lắm đó. Chị hổng nhìn lầm người mà, cưng có biết cưng là một tên xấu xa đang yêu hông hả? Phải hại cưng dài dài thôi haha.
Vừa nói chị Thủy vừa bẹo má nó cứ như trẻ con không bằng.
- Này nói hết rồi còn tính hại gì nửa hả?
- Hihi dù sao cưng cũng là một tên rất đào hoa, cần phải để bé Phương trừng trị.
- Thôi thôi làm ơn tha dùm em, sung hết hai chân rồi đây này, thê thảm lắm rồi.
- Có nhiêu chưa có đã. Hihi thôi em về đây, mà anh liệu hồn đó, lo mà làm lành đi em hổng có giúp gì được cho anh Mon đâu.
Thiệt không biết nói gì với bà này, giỡn nhây vô cùng, trước giờ cũng quen rồi, muốn giận thiệt cũng không biết giận làm sao, đôi khi giỡn cũng vui mà đôi khi cũng dở khóc dở cười như giờ.
- Một buổi đi ăn chè thái ok?
Nó giơ ngón tay ra giá.
- Không! Một chè thái, một bánh plan, một buổi xem phim.
- Quá đáng!
- Vậy thôi về.
- Thành giá!
- Good!
Chị Thủy hất mặt lã lướt móc điện thoại ra bấm bấm rồi giơ màn hình cho nó xem, số của chị hiện lên rõ ràng. Đúng là con người vật chất, ép người quá đáng, vái trời bửa nào đi ăn bị tào tháo rượt một buổi nó cười cho biết thân.
- Alo bé Phương chị hoàn thành nhiệm vụ tra khảo tên tội phạm này rồi. Hắn khai con nhỏ đó tên Ly, là hotgirl hắn mới tán được hơn một tháng nay, tình cảm sâu đậm khó đo lường được lắm. Vậy ha em xử lý đi chị về, mai một gặp nói nhiều hơn. Bye em!
Sững sờ và thẫn thờ, không thể tin được nó bị chị Thủy bán đứng mặc dù đã thành giá, đã đánh giá sai lầm còn người này rồi, ba chầu ăn chưa đủ mua chuộc bả về phe nó sao trời.
- Này này. Nói vây là sao? Trả giá rồi mà. Nè đứng lại cho em, cái chị này.
- Bye bye cưng ha. Chụt!
Chẳng thèm quan tâm tới lời nó, bước vô taxi, mặt cười nham hiểm lại còn quay qua hôn môi xa chọc tức nó nửa chứ, thành phần này đã bị chị thu phục hoàn toàn về phe mình, quá nguy hiểm, giờ biết làm sao với chị bây giờ. Nó đành thui thủi đi trở vào trong nhà, lếch thân tàn lên lầu hy vọng kịp làm chị nguôi giận mà nghe nó giải thích oan tình. Cửa khóa trong, trước mặt là một mảnh giấy A4 dán trước cửa “Cấm tên đáng ghét vào phòng!”, phía dưới là cái mặt nó được chị in hình ra, vẽ hẳn vòng tròn lên trên cứ như bia tập bắn, 2 cây com-pa cắm ngay giữa trán, không biết nên cười hay nên làm sao nửa, giận cũng có đầu tư bài bản hẳn ra.
- Cậu Mon! Xuống em nói nghe.
Là tiếng bé Xíu gọi nó, cuối cùng căn nhà này cũng có người không xem nó là tội phạm nửa rồi, đúng là chỉ có bé Xíu là nhanh hết giận nó nhất.
- Sao Xíu?
- Cậu ra đem cái ghế vô nhà dùm em.
- Ờ ờ.
Thì ra là sai vặt nó, kệ dù sao nhỏ cũng hết gọi nó bằng cái tên “bọn ác” là đỡ lắm rồi. Vừa lui cui xếp cái ghế lại vác lên đem vào thì nghe phía sau tiếng cửa khóa “cạch”, ngơ ngác quay lại, thôi xong thì ra nó đã bị lừa ra ngoài để đóng cửa. Vỗ vỗ cửa với ánh mắt thành khẩn xin mở cửa, đáp lại nó bé xíu lè lưỡi nhăn mặt, hai bàn tay nấm lại giơ lên, đập lại rồi vặn vặn vào nhau, nó khờ cũng hiểu là ra dấu còn thấy nó ở đây là siết nó chết luôn đây mà. Thôi đã bị tẩy chay rồi thì đành về nhà mình ngủ, mai trở qua sớm tính tiếp, có sến cũng không đến nổi bắt chước trong phim đứng lỳ ngoài sân rồi chờ cơn mưa qua để người bên trong xót lòng tha thứ cho đúng kịch bản. Nó lủi thủi đi ra ngoài dắt xe định bụng sẽ đi về, gạc chống xe đưa chìa khóa vào mở thì đèn led đỏ chớp chớp sáng chứng tỏ có người đã vừa bấm khóa cửa điện tử, đồng nghĩa với việc chìa khóa của nó trở thành vô dụng, không cần thử bấm mã nó cũng đoán mã số đã bị đổi. Nó chưng hững nhìn vào đèn led chớp chớp như trêu ngươi, lại quay mặt nhìn lên hướng phòng chị, chợt nhận ra đêm nay xác định trở thành tù nhân bị giam lỏng, nhà không được vào mà cổng sân cũng không mở được để mà về, tường cao, cửa dầy, thân tàn như nó làm sao mà vượt qua được. Dù tính thế khá căn nhưng nó cũng hơi buồn cười vì cách chị giận, có đầu tư, có bài bản, chuyên nghiệp chứ chẳng đùa. Với người khác nếu giận linh tinh với lý do thế này chắc nó chẳng thèm lo lắng giải thích vì nó vốn bất cần, nhưng chẳng hiểu với chị nó không thể lạnh lùng làm được cho dù là giận vu vơ hay buồn nó thật sự. Dắt xe ngược vào trong sân, nó ngồi xuống lấy điện thoại ra gọi cho chị, bản nhạc chờ quen thuộc vang lên, chị bắt máy vài giây rồi cúp. Nó mĩm cười, không định gọi để năn nỉ gì, chỉ là kiểm tra thử, mĩm cười là vì chị của nó vẫn luôn giữ đúng lời hứa với nhau :”dù cả hai có hiểu lầm gì, giận nhiều đến bao nhiêu, cãi nhau thậm chí đánh nhau to cỡ nào…khi đối phương gọi thì phải bắt máy, không cần nói gì, chỉ cần bắt máy để người còn lại biết đối phương ổn vậy là đủ”. Vừa mĩm cười vừa suy nghĩ rất nhiều, có thể bây giờ nhớ lại lúc ấy công nhận nó ngu vô đối, vì nghĩ mãi chẳng hiểu sao chị giận nó ghê đến vậy, không phải lần đầu nó đi chơi riêng với con gái, nó từng đi riêng với bạn em, đi riêng với Hân, đi riêng với bạn Hân, đi riêng với chị Thủy, nhỏ Ngân, với bạn học là con gái, với vài cô nàng xinh đẹp ở công ty làm, với lễ tân của quán…chị có nói gì đâu. Với lại càng không hiểu nó đi với nhỏ Ly cho dù là mặt tình cảm thật đi, lý do gì chị giận nó nhỉ. Càng nghĩ càng ngu người, càng nghĩ càng rối tù mù, đành nằm dài xuống ghế gỗ mở điện thoại chơi xếp hình, đã đời chuyển qua bắn máy bay, chơi game con rắn. Chẳng biết bao nhiêu thời gian trôi qua, chị vẫn không thèm mềm lòng mở cửa hay có bất cứ dấu hiệu gì khác, có lẽ thực sự muốn nó ngủ ngoài sân luôn đây mà. Cũng may mùa này chưa phải mùa mưa, có gối, ghế đủ dài, có cả áo khoác, nhà chị cũng không có muỗi…nghĩ một hồi phân tích một hồi nó ngồi phắc dậy đập bàn cái rầm lấy tinh thần. Không cho về thì không thèm về, không cho vô nhà thì nằm vạ ngoài này, bị nhốt ngoài sân thôi mà mắc gì phải sợ, không cho ngủ trong phòng thì đây ngủ ngoài sân cho biết mặt. >.
Chap 72 :
Không phải lần đầu tiên ngủ trên ghế này, tuy ngủ một mình có hơi buồn nhưng nó cũng không mong xuất hiện giữa khu vườn vắng lặng này một con ma nữ nào đó cho vui đâu. Giấc ngủ đến khá chậm, chủ yếu có quá nhiều thứ để suy nghĩ trong đầu. Không ngủ thì thôi đã ngủ được rồi thì ngủ say như chết, mệt mõi cơ thể cả ngày dài làm, mệt mõi đầu óc bởi đã suy nghĩ quá nhiều.
Trời rạng sáng, nó cảm nhận được cái lạnh se của buổi sớm, dù khá mệt nhưng cũng ráng với tay tìm kiếm thứ gì đó để đắp, lúc tối nóng quá cởi áo khoác, giờ là lúc mặc trở lại. Chẳng thấy áo đâu chỉ cảm thấy chạm phải thứ gì đó mềm mại phía dưới bụng, kệ đang buồn ngủ chẳng quan tâm nó nắm lấy thứ đó kéo phủ lên người lăn qua một bên ngủ tiếp. Cơ mà lúc tối đâu có thứ gì to và mềm mại thế này ở đây đâu, không lẽ có ma nữ biến hình thiệt, lập tức nó ngồi bật dậy mở mắt ra.”Phù!”. May quá không có ma mà chỉ có một cái mền bông to đùng phủ lên người nó, quay qua bên cạnh, chẳng khó để nhận ra dáng người quen thuộc đang ngồi co ro trên chiếc ghế gỗ đơn, tay chị ôm chặt cái áo khoác của nó vào lòng.
- Cái chị này, hết sức nói nổi luôn.
Nó lắc đầu mĩm cười với hình ảnh đáng yêu của chị, dù có giận dù nó có làm gì sai, chị vẫn luôn là chị của nó chưa bao giờ thay đổi những thói quen hằng ngày. Lấy điện thoại của chị để trên bàn chụp lại vài bức ảnh rồi nhẹ nhàng gỡ tay chị ra khỏi cái áo khoác rồi ôm chị sang ghế dài, người tuy ngủ nhưng khá ngoan. Dạo này sức khỏe giảm khá rõ, mới rinh một người gần 50kg vài bước mà thở hơi gấp vì mệt. Nó ngồi xuống bên cạnh kéo mền đắp kín hết chân chị, rồi cầm áo khoác của mình lên định bụng xếp lại, chợt nó giật mình phát hiện chiếc hộp dây chuyền đã không còn trong túi áo. Vội vàng nhìn quanh, nó nhanh chóng phát hiện chiếc hộp đang nằm ngay dưới chân ghế nhưng hộp đã mở, lại phải vội vàng bò lui cui tìm kiếm, chẳng thấy dây chuyền đâu cả. Vừa mệt vừa sợ mất, nó ngồi thẳng dậy lên ghế thở dài cố suy nghĩ, chợt linh tính mách bảo gì đó nó quay qua nhìn chị rồi nhẹ nhàng vén tóc chị sang một bên. Nó mĩm cười thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy mặt dây chuyền lấp lánh trên bờ ngực phập phồng hơi thở nhè nhẹ của chị. Chưa biết rõ ràng đã tự ý lấy sợi dây chuyền đeo vào cổ mình, đúng là chị của nó. Khẽ đưa tay cầm mặt dây chuyền lên vuốt nhè nhẹ, có lẽ nó sinh ra để dành cho chị, mặc dù óc thẩm mỹ của nó hơi tệ nhưng nhìn tới nhìn lui trông cũng hợp với chị quá chứ. Cũng tốt, từ khi quyết định mua sợi dây chuyền cho đến giờ nó cũng suy nghĩ rất nhiều cách để tặng cho chị, phải tặng ra sao, dịp nào, sẽ nói những gì, rồi phải làm sao với thái độ của chị khi nhận…vân vân… nhưng giờ không cần thiết nửa. Sợi dây chuyền đã đến đúng người nó thuộc về bằng một cách nhẹ nhàng tự nhiên nhất, chẳng có những khung cảnh tặng quà lãng mạn như trong phim, chẳng có sự bất ngờ hay xúc động nào đó như trong tiểu thuyết, có lẽ như vậy hóa ra hợp với cá tính của nó nhất.
SG buổi sớm, ánh sáng le lói bắt đầu một ngày mới dường như chưa đủ làm khu vườn bừng sáng, bình yên vẫn ở đây thở những hơi thở nhẹ nhàng ru ngủ. Chỗ đã đổi, chị cuộn người trên chiếc ghế dài còn nó lại ngồi vắt vẻo phía đối diện, chiếc ghế đơn tuy không đủ nằm nhưng nó vẫn ngủ thật ngon. Nhưng hình như có sự đụng chạm của ai đó mà nó biết chắc chắn là chị chứ không ai khác. Hơi ấm nhè nhẹ phả vào mặt, mỗi giây trôi qua lại gần thêm một chút…để rồi bờ môi nó cảm nhận được sự va chạm. Một nụ hôn, có lẽ vậy, hình như đó là một nụ hôn, nhanh thôi, vừa đủ để nhận ra, nhanh thôi, vừa đủ để lồng ngực như ngừng đập trong vài giây. Nó không dám mở mắt ra, càng không dám phản ứng lại dù chỉ là cử động của một ngón tay. Một vài giây mà như dài cả thế kỷ.
- Nhóc là một tên ngốc đáng ghét! Nhóc có biết nhóc đáng ghét cỡ nào hông hả? Nhóc là một tên rất rất ngốc, làm như người ta hổng biết nhóc mua quà cho người ta vậy, chị biết từ lâu rồi hen. Ai mà thèm ghen với đứa con gái đó chứ. Nhưng chị vẫn sẽ rất giận, chị phải trừng phạt nhóc, thật nhiều, thật nặng luôn. Tại sao chứ? Tại sao sau tất cả những chuyện nhóc đã làm dành cho chị tới giờ nhóc vẫn hổng chịu nhận ra tình cảm của mình chứ. Tại sao nhóc ngốc đến vậy hả?...
- …
- Biết người ta đang nói chuyện hông hả? Có nghe hông tên đáng ghét kia? Ngủ gì như con heo…haiza nói chuyện với nhóc lúc nào cũng như nói với khúc gỗ ấy. Vô tâm, đáng ghét quá trời luôn.
- …
- Coi lại mình kìa, ai kêu đi làm kiếm tiền mua đồ cho người ta chứ. Làm ngày làm đêm luôn, biết người ta lo lắng cho sức khỏe mấy người hông hả?
- …
- Nói chuyện với khúc gỗ đang ngủ như mấy người chán muốn chết. Ngủ ngoan đi nghen, giờ người ta phải đi nấu đồ ăn sáng chờ mấy người dậy ăn nè…
- …
- Nấu món gì giờ ta?
- …
- Hắn thích ăn bít-tết, nấu bít-tết vậy.
- …
- Hổng biết tới chừng nào nhóc mới nhận ra …“Anh yêu em!”…hả ngốc?
Tiếng bước chân xa dần, xa dần để lại xung quanh nó cả một khoảng không như ngưng đọng lại tất cả mọi thứ, chẳng cảm nhận bất cứ cảm giác gì từ cơ thể mình nửa. Mọi thứ đều đông cứng lại, gần như nín thở để cố ép mình ngủ ngay lập tức để những điều nó vừa nghe sẽ tan biến đi như một giấc mơ nó vừa đi ngang qua. Nó quá ngốc đến nổi chưa bao giờ nhìn ra tình cảm của chị, hay bởi nó quá vô tâm, vô tư để luôn ở gần chị chỉ đơn giản chị là chị của nó. Không thể tin vào những gì mình vừa nghe được, thậm chí không tin cả nụ hôn của nữ hoàng. Nữ hoàng mà lại phải hôn lén nó sao? Nữ hoàng xinh đẹp như chị, nữ hoàng tốt như chị mà lại đi yêu một thằng nhóc như nó sao? Chị là chị nó kia mà, sao lại yêu nó chứ, sao lại yêu một thằng như nó làm gì chứ?
Hàng ngàn câu hỏi, hàng đống những cảm xúc đan xen vào nhau đi qua đầu nó. Không biết phải làm gì lúc này, không biết phải tỉnh dậy và đối mặt như thế nào với chị. Nó vẫn còn phải chờ em, nó vẫn còn vẹn nguyên một lời hứa bất chấp sự thật là gì đi nửa, nó vẫn luôn im lặng và chờ kia mà. Nó đã đẩy Hân đi, thậm chí nó biết vì em nó có thể tìm mọi cách đẩy tất cả các cô gái khác nếu có đến với nó đi xa, rời khỏi nó, vì nó không tốt, vì nó vẫn chưa có gì trong tay. Nhưng nó không thể đẩy chị đi, nó không thể làm chị tổn thương, nó chỉ có chị là chị nó thôi.
…..
- Nè! Nhóc con! Nè nè đồ con heo dậy coi tính ngủ tới chiều luôn hả?
- Để yên ngủ coi ai vậy?
- Hứ dậy ngay dậy ngay. Ai cho ngủ hoài hả?
- Đang mệt mà. Để ngủ chút.
- Giờ dậy hông? Dậy dậy điiiiiiiiiii!
- Uidaaaaaaaaa đau đau nhóc, từ từ dậy đây…đau nhóc…
Nó nhảy khỏi ghế đứng ra xa xoa xoa lấy hông vì đau, đúng là chị của nó, tối ngày có mỗi chiêu nhéo hông, kêu bỏ hoài mà cũng không chịu.
- Dậy đi đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng nè, mani chuẩn bị đồ ăn xong hết rồi chờ có mình tên nhóc nhà ngươi thôi đó.
- Rồi rồi thì dậy rồi nè. Ủa mà hết giận nhóc rồi hả? Thôi giận thêm đi, ngủ chút nửa.
- Hứ! Dậy dậy, hổng dậy chị ăn hết đồ ăn ráng chịu. Nhanh lên!
Chị chu miệng quay lưng đi vào trong nhà như cố tránh nụ cười khì khì trêu chọc của nó. Khi bóng chỉ khuất đằng sau cánh cửa, chính nó ngồi phịch xuống ghế nhìn theo, nụ cười nham nhở như tên ngốc đã tắt. Phải giả vờ là nó vô tâm vô tư hằng ngày như bây giờ thật khó làm sao.
“Ào ào!”…Nó vặn nước to hết mức có thể rồi xả thẳng vào mặt, cứ đứng đó thật lâu để kéo dài thêm thời gian, phải thật tỉnh táo, phải xả nước thật nhiều vào người để đầu óc sáng suốt hơn, ai mà biết được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, ai mà biết được nó sẽ làm điều đáng ghét gì tiếp theo. Cứ đứng đó cho đến khi tiếng chị gọi ầm phía ngoài nó mới mặc tắt nước, thay quần áo khác đi ra khỏi WC. Chợt nhận ra tự bao giờ căn nhà này trở nên quen thuộc, chợt nhận ra mọi vật dụng cá nhân, quần áo, giày dép, sách vở của nó xuất hiện một cách bình thường, tự nhiên như nó đang ở trong chính ở nhà mình.
- Bửa nay tắm gì lâu ghê luôn. Bộ có tật giật mình, sợ bị chị trừng phạt chứ gì?
- Sợ hồi nào, ủa mà sao hết nhốt nhóc ngoài sân rồi? Hết giận rồi hả?
- Hứ! Ai rảnh giận nhóc làm gì chứ. Mệt ghê ngồi xuống ăn bít-tết nè. Của mami làm đó.
- Ờ ờ thì ăn.
Nó cười khì khì ngồi xuống, chị đặt dĩa bít-tết ngon lành còn nghi ngút khói trước mặt nó. Như thường lệ, nó lập tức thưởng thức món ăn trước mặt bằng vẻ mặt háo hức hết sức có thể, kế bên chị im lặng nhìn. Miếng thịt đầu tiên cho vào miệng, nó đã nhận ra sự quen thuộc của mùi vị này, gần một tháng không ăn cơm nhà chị nhưng nó vẫn còn nhớ rõ mùi vị món ăn của thím ba nấu. Đây không phải là món ăn do thím ba nấu, hoàn toàn không phải, nó nhận ra đây là mùi vị đặc trưng riêng của tất cả những món ăn mỗi buổi tối được người xe ôm đều đặn mang đến. Nuốt miếng thịt trong miệng, nó quay qua nhìn chị, vẫn là gương mặt quen thuộc, vẫn là dáng người xinh đẹp này, vẫn là chị nữ hoàng của nó nhưng có điều gì đó khác rất nhiều, cảm giác khác đi rất nhiều. Nó không còn nhận ra nữ hoàng kiêu ngạo, ngang bướng, mơ mộng, trẻ con, vô lý…như nó từng biết nửa. Chị hoàn toàn không biết nấu ăn, thậm chí chị nấu ăn rất dở, ngoài nó ra chắc chắn không còn ai có thể ăn được món ăn chị nấu, nhưng giờ nó vừa ăn món bít-tết rất ngon, ngon nhất trong tất cả món bít-tết trước đây nó từng ăn. Cả những món ăn mỗi ngày ông xe ôm mang đến nửa, tất cả đều rất ngon. Chị đã nấu tất cả, chị đã từng không biết nấu ăn, nhưng chị đã nấu được, rõ ràng chị đã bỏ rất nhiều công sức lặng lẽ học nấu ăn từ lúc nào để có thể nấu được những món ăn như bây giờ.
- Ăn đi! Làm gì nhìn chị hoài vậy?
- …
- Tính dùng ánh mắt đó nhìn rồi nịnh chị xinh đẹp chứ gì. Chị vẫn còn giận nhóc đó, đừng hòng mua chuộc ha.
Nó im lặng mĩm cười cắt thêm một miếng thịt nửa cho vào miệng rồi chăm chú thưởng thức, khẽ nhăn mặt, nhai nhai, lại nhăn mặt rồi nuốt một cách khó khăn.
- Sao vậy nhóc?
- Hình như thịt bị mặn. Khó ăn quá!
Chị vội đứng dậy, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
- Sao sao lại mặn? Bộ mặn thiệt hả nhóc?
- Ừ! Mặn thiệt mà.
- Đâu để chị coi coi.
Chị kéo vội dĩa bít-tết lại gần rồi cắt một miếng cho vào miệng, vừa ăn vừa lẩm bẩm nho nhỏ.
- Sao mặn được. Rõ ràng hồi nảy nấu nếm thử vừa ăn mà. Đâu có mặn gì đâu ta. Nhóc….
Chị quay mặt qua, sững người lại vì bắt phải ánh nhìn của nó, gương mặt gì chuyển từ vẻ lo lắng sang bất ngờ rồi dịu lại, có lẽ chị nhận ra món thịt không hề bị mặn và hiểu ánh mắt nó dành cho chị.
- Gì!
- Gì là gì?
- Muốn nói gì nói đi, nhìn hoài vậy?
- Nói gì giờ?
- Ai biết nhóc.
Chị chu miệng cúi cúi mặt xuống tránh ánh nhìn của nó.
- Vậy tối nay định nấu món gì để xe ôm chuyển qua cho nhóc nào?
- Chị….
Chị ngẩn lên, bắt gặp vẻ mặt đang mĩm cười của nó, ngay lập tức chị đứng dậy xoay sang phía khác.
- Nhóc…nhóc biết rồi hả?
- Ừ! Vừa biết thôi.
- Sao biết hay vậy?
- Mỗi ngày đều ăn, có ngu cỡ nào cũng nhận ra mùi vị quen thuộc này mà.
Chị cười, hình như chị đang mĩm cười, nó nhìn thấy khi chị khẽ quay nhẹ mặt về phía nó.
- Coi vậy cũng còn chút lương tâm, tưởng nhóc hổng bao giờ nhận ra chứ!
Nó mĩm cười, nụ cười ngờ nghệch, vô hồn. Có lẽ nó cần phải rời khỏi căn nhà này sớm nhất có thể để tìm lại một chút gì đó yên tĩnh, dù muốn dù không, nó đang phải đứng giữa hai sự chọn lựa: Chị hoặc chờ Em. Nghe có vẻ buồn cười, chị là chị, em là em, trước giờ đã bao giờ phải chọn lựa đâu, cũng chẳng có chị hay em buộc nó phải chọn, chẳng ai ép nó cả, vậy mà nó vẫn phải chọn.
- Nhóc không thích món ăn này nửa hả?
Tiếng chị nhỏ nhẹ bên tai, nó giật mình, rơi cả con dao cắt thịt xuống chân. “Choang”.
- Ấy chết! Sơ ý quá. Sorry sorry chị hehe!
- Nhóc sao vậy? Làm gì giật mình với chị dữ vậy? Hihi mệt nhóc ghê, chị không còn giận nhóc nửa đâu. Tạm thời hổng trừng phạt nửa đâu, đừng sợ hihi!
- Ai sợ chị hồi nào, đang tập trung thưởng thức món ăn tự nhiên đưa cái mặt ma nữ vào ai không giật mình.
- Hihi muốn chết hả? Nè nè đừng thấy chị hết giận rồi kiếm chuyện nói xấu chị nha, muốn bị nhốt ngoài sân nửa hôn.
- Ờ nỡ thì nhốt.
- Chờ ăn xong nhốt cho biết mặt. Để chị lấy dao khác cho.
Chị đứng dậy với tay lấy một con dao khác đưa nó, về phần mình chị ngồi xuống định tìm con dao vừa rớt lên, chợt chị hét nhỏ.
- Chết rồi!
- Sao nửa?
- Nhóc bị đứt chân rồi nè? Hix hix bộ nhóc hổng thấy đau hả? Chảy máu rồi nè.
- Ủa đâu, sao đứt?
Nó vội co chân lên, thì ra con dao rớt xượt qua ngón chân làm đứt một đường nhỏ, tuy chảy máu nhưng không thấy đau lắm.
- À chắc dao rớt trúng. Đứt chút à không sao đâu. Hehe!
Nó lấy tay quẹt quẹt lau máu qua loa rồi bỏ chân xuống rồi cầm dao mới lên định tiếp tục ăn thì chị kéo tay nó đánh nhẹ một cái.
- Cái tên này! Tay dính máu tùm lum còn ăn nửa hả. Đồ ơ dơ! Rửa tay rồi hả ăn chứ!
- À quên! Mà ăn bằng dao nĩa chứ có ăn bằng tay đâu lo không biết. Hề hề.
Nó chùi đại mấy ngón tay dính máu vào quần jean, ngay lập tức lại bị chị đánh một cái nửa lên vai.
- Trời ơi dơ đồ hết, đi rửa tay ngay cái đồ lôi thôi này. Giết nhóc bây giờ! Hừ hừ!
- Rồi rồi thì rửa làm ghê vậy.
Nó lắc đầu đứng dậy đi lại bồn xả nước rửa tay, sẵn tiện co chân lên lau lau chỗ vết thương vì máu cũng còn rĩ ra nhẹ nhẹ, công nhận chơi ngu, tay đang dính nước cho vào vết thương, phải nói là rát sướng cả người. Nó xuýt xoa thồi phù phù cho bớt rát rồi long nhong quay trở lại bàn ăn, hai tay xoa ra trước mặt vung vung.
- Nè rửa sạch rồi nè vừa lòng chưa thím hai…Ủa đâu mất rồi?
Cái người này như ma ấy, mới ngồi đây quay lại đã biến mất tiêu. Nó lắc đầu ngồi xuống thưởng thức tiếp món ăn của mình, thi thoảng lại đưa tay xuống quẹt nhẹ chỗ vết thương vì rát, cũng tại quẹt hoài nên máu nó cứ ra hoài.
- Trời ơi lấy tay quẹt hoài vậy hả? Cái tên này chắc chị giết nhóc liền quá nha. Để yên coi.
Chị từ đâu xuất hiện cốc nó một cái rõ đau rồi ngồi xuống trước mặt nó, tay chị cầm theo một chiếc hộp y tế màu trắng.
- Đưa coi coi!
- Hả đưa gì?
- Đưa cái đầu nhóc á. Đồ ngốc!
Chị nghiêm mặt kéo chân nó để lên đùi mình rồi mở hộp lấy bông băng ra. Nó lại vừa ăn vừa giở giọng xuề xòa ra.
- Đứt có chút xíu băng bó làm gì cho mệt không biết.
- Hông băng sẽ nhiễm trùng sao.
- Lo gì ba cái lẻ tẻ này. Làm quá không.
- Hứ! Lo ăn đi, nói nhiều!
Nó tưng tửng cắt thịt ăn mặc cái chân cho chị muốn làm gì thì làm, dám cá là chút sẽ có ngay nguyên cục băng to đùng xấu xí trên ngón chân nó cho coi, tài băng bó của chị nó rành quá mà.
- Á!Á!Á….cái gì vậy? Ui đau đau!
Đang ngậm miếng thịt to đùng, vừa la nên nó nuốt cái ực luôn không cần nhai, chẳng biết chị làm gì mà vết thương nó rát thiếu điều chảy nước mắt. Cố co chân lại mà chị đâu có cho, lại còn nhéo một cái vô bắp chân nó nửa chứ.
- Mệt quá! Hihi cái đồ nhát gan này, ô-xi già chứ gì.
- Uii rát quá, thôi thôi nghỉ chơi vụ ô-xi già đi.
- Hứ! Ngồi im coi. Phải sát trùng chứ. Đánh chết giờ!
- Trời ơi đứt có chút xíu ô-xi già ô-xi non làm chi không biết. Trời ơi đau mắc nghẹn luôn này. Thôi thôi…Á…Á…đau!
Thiếu điều muốn nhảy dựng chạy khỏi phòng luôn vậy mà chị cứ tủm tỉm cười dùng băng thấm ô-xi già lau lau vết thương nó không ngừng.
- Hihi đáng đời. Ngồi im coi, cái đồ nhát gan này, hồi đó bị nặng hơn sao hổng la, giờ có chút xíu la hoài dzạ?
- Trước khác giờ khác chứ. Đau thiệt mà. Uidaaa! Ờ vui lắm, cười tiếp đi. Làm đau người khác mà cười hoài, thích lắm nhỉ?
- Hihi kệ chị! Lo ăn kìa! Nói hoài!
Thôi lấy chân lại không được đành tìm quên đau bên dĩa thịt ngon lành vậy. Thực ra cũng không phải đau lắm, chỉ là trước khác giờ khác, ngày trước là nó lạnh lùng bên em, giờ trước mặt nó không phải em mà là chị và đã bao giờ nó lạnh lùng với chị được đâu, vài hành động than thở pha trò, cũng là muốn làm chị cười mà thôi.
Nhắc đến ngày trước, bây giờ chợt nó lại lặng người đi. Ngày trước chị nấu ăn chẳng khác nào thảm họa, bây giờ mỗi món ăn đều vô cùng xuất sắc. Ngày trước nó bị thương chị chỉ biết khóc lóc hoảng hốt lo lắng, băng bó thì càng tệ hơn, nhưng giờ vết thương nó đã được băng bó gọn gàng sạch đẹp.
- Xong!
Chị mĩm cười ngẩn mặt lên nhìn nó nghiêm mặt, tay vẫn nhẹ nhàng sắp xếp bông băng trở vào hộp.
- Nhóc đó tối ngày bị thương hoài. Thiệt hổng có chị nhóc sẽ ra sao hả? Đồ ngốc!
Nó cũng mĩm cười quay mặt nhìn vào chỗ đau trên chân mình vừa được băng bó xong lẩm nhẩm một mình cũng như tránh đi ánh mắt long lanh quen thuộc của chị mỗi khi nhìn nó.
- Ừ! Một ngày nào đó không chị, mình sẽ ra sao nhỉ?
- Hả? Nhóc nói gì đó? Chị hổng nghe.
- À khen chị băng đẹp đó mà.
- Hihi khỏi nịnh ha!
………..
- Nhóc nhóc ăn nửa hôn? Chị lấy thêm thịt cho nhóc nha, còn nhiều lắm nè.
- À ừ!
Chị mĩm cười cầm dĩa đứng dậy đi lại bếp lấy thêm đồ ăn, nó im lặng nhìn theo từ phía sau, thả nhẹ hai tay xuống, nó ngả người ra ghế thở phì một hơi dài. “Chị à! Nhóc phải làm sao đây?”.
Chap 73 :
- Sợi dây chuyền đó, chị thích nó không?
Nó vừa ăn vừa đưa hỏi chị từ sau lưng, chị dừng lại đưa một tay xoa nhẹ mặt dây chuyền.
- Hông thích!
- Vậy sao đeo tự nhiên đó?
Chị quay lại cười thật tươi.
- Vì nó là của chị.
- Ơ của nhóc mua, đã nói cho chị đâu mà giành?
- Kệ nhóc chứ, chị biết nó là của chị, ngay từ đầu chị đã biết nó sẽ luôn là của chị.
- Nè nè ngang ngược quá nha.
- Kệ người ta! Nhiều chuyện.
Chị quay đi lấy từ trong tủ lạnh một chiếc dĩa chứa những miếng thịt sống đã ướp, tay gắp một miếng rồi cho lên chảo làm chính thịt. Chị thực hiện mọi thứ gọn gàng như một người làm bếp lâu năm, không còn vẻ gì là nữ hoàng cả.
- Học nấu ăn được bao lâu rồi?
- Mới học cũng chưa lâu lắm.
- Ai dạy chị nấu ăn giỏi vậy?
- Mami chứ ai, mami dạy nấu ăn là siêu luôn.
- À ra vậy, ai chứ thím ba thì khỏi chê rồi. Mới học sao làm được nhiều món ăn mỗi ngày hay vậy? Có tài nấu ăn bẩm sinh nhỉ?
- Hổng có, chị chỉ mới nấu được vài món hà. Hihi mấy món ăn đó là mami vừa phụ vừa chỉ chị nấu, nhưng nêm nếm chị tự nêm vì…
- Vì sao?
- Vì…..kệ chị đi hỏi nhiều!
Chị thì thầm lý do rất nhỏ, ngập ngừng như sợ nó sẽ nghe được. Nhưng nó vẫn có thể nghe thấp thoáng, từ bàn đến bếp, đủ gần để nghe tiếng chị dù rất nhỏ. Nó mĩm cười, nụ cười không rõ cảm xúc trong nó là gì. “…vì chỉ người ta hiểu nhóc thích ăn gì thôi…”.
Miếng thịt cuối cùng nó vừa cho vào miệng cũng là lúc chị trút miếng thịt còn nghi ngút khói xuống dĩa rồi ngồi xuống bên cạnh chống cằm nhìn nó ăn.
- Sau này nhóc hổng được mua những món đồ mắc tiền nửa nghe hông? Hại sức khỏe, tốn kém, làm người khác phải lo lắng nửa, chị là người ra sao nhóc hiểu rõ nhất, lần này là lần cuối cùng chị nhắc nhóc đó. Đừng bao giờ đem tiền bạc vật chất chen vô giữa chị và nhóc hiểu chưa?
- Nhóc hiểu!
Nó cuối đầu tránh ánh mắt nghiêm nghị của chị, nó không hiểu thì còn ai hiểu chị vào đây nửa. Ngay lúc này nó mới để ý chiếc vòng tay chị đeo là của nó mua của một thằng nhóc bán đồ lưu niệm cách đây khá lâu với giá 75.000, tiện tay đưa luôn cho chị, vậy mà nó vẫn ở trên tay chị đến giờ. Con gấu bông trên giường, ly uống nước bằng sứ, ốp lưng điện thoại…vài thứ lặt vặt khác, đều tiện tay mua mỗi khi đi chơi chung, phần lớn chưa bao giờ vượt quá con số 200.000, chị vẫn giữ, sử dụng bình thường. Nó chưa từng để ý đến điều này mãi cho đến ngay lúc này, có lẽ mọi thứ đều nhẹ nhàng trở thành thói quen thường ngày đến nổi nó chẳng nhận ra.
- Nhóc hiểu vậy còn đi mua cho được sợi dây chuyền mắc ơi là mắc chi hổng biết.
- Uhm! Tại nhóc nghĩ chị sẽ thích nó.
- Tất nhiên chị thích. Nhưng cái giá của nó thực sư hổng cần thiết.
- Biết rồi biết rồi. Dù sao chị thích là được.
- Xí!
Chị đánh nhẹ nó một cái rồi tiếp tục chống cằm, tay còn lại mân mê mặt dây chuyền lấp lánh, có lẽ từ hôm qua đến giờ hành động này thành thói quen thì phải.
- Mà cho hỏi sao chị biết nhóc mua dây chuyền cho chị vậy? Bộ hồi tối chị Thủy nói hả?
- Hông phải. Chị biết từ lâu rồi hen, ai cần tới tối qua chứ.
- Rồi vậy là cha già Kha nói chứ đâu.
- Hông luôn.
- Ờ ờ, ổng cũng đâu biết nhóc đi làm để mua dây chuyền. À có khi nào chị quen chủ tiệm không, hay bạn chị quen, bạn chị là chủ hay….
- Đều sai hết luôn.
- Vậy sao biết hay vậy nói nghe coi.
- Hihi tại cái tính ngốc nghếch của nhóc đó! Hổng biết bao giờ nhóc mới bỏ tính vô tâm ngốc ơi là ngốc đó hả?
- Này này, đừng có đánh trống lãng, không có liên quan.
- Có!
- Có sao?
Chị lè lười nhéo nhẹ một cái rồi lấy điện thoại ra bấm bấm trước vẻ thắc mắc in lên mặt nó.
- Nè!
Chị chìa màn hình điện thoại ra trước mặt nó, ngẩn ngơ người khi trong màn hình điện thoại là bức ảnh chụp tờ giấy viết tay nhận cọc mua dây chuyền của chị Hương giao cho nó.
- Ủa ủa kiếm đâu ra cái này vậy?
- Xí! Là chị lục thấy trong túi quần nhóc đó, chụp hình rồi ra chổ đó hỏi là biết liền. Đồ ngốc, có chuyện giữ bí mật làm người ta bất ngờ cũng sơ hở tùm lum. Cùi bắp!
Hix hix trước dạy chị cùi bắp là chi để giờ bị quăng nguyên cái cùi bắp vô mặt thiệt, mà đúng là cái tính vô tâm hay quên của nó nên bị lộ chứ chị cũng có tài ba gì đâu, có miếng giấy cũng quên cất. Nó cười khì khì cho tay vào túi xoa xoa, tay chạm vào những tờ tiền ít ỏi còn sót lại. Chợt nhận ra có điều gì đó không bình thường, không rõ ràng nhưng chắc chắn đã luôn có điều gì đó. Tiền của nó, lúc nào cũng ít nhưng chưa bao giờ hết, thi thoảng nó cứ nghĩ mình hết tiền, nhưng lại luôn sót một vài trăm đâu đó trong túi quần, ba-lo, hay ngay chính bóp tiền của nó. Mặc kệ nó suy nghĩ muốn nát đầu ra, kế bên chị vẫn vui vẻ chu chu miệng hát khẽ, lúc nào cũng tỏ ra trẻ con, vô tư…nhưng chính cái vẻ ngoài đó của chị luôn luôn mang rất nhiều bí mật, sở thích của chị là tạo ra thật nhiều bí mật, dường như mọi bí mật đó đều dành riêng cho một thằng ngốc như nó thì phải.
Nó im lặng ăn hết phần đồ ăn rồi đứng dậy tự cầm chén dĩa định rửa thì chị ngăn lại.
- Làm gì đó!
- Rửa chứ làm gì.
- Xùy xùy nhóc biết gì mà rửa, mất công rửa hổng sạch nửa. Để chị xử cho.
- Này! Tự ái dồn dập nha. Ai nói không rửa được. Không những dĩa mà rửa chảo được luôn nhá, sạch boong luôn.
Nó giật dĩa lại, gom luôn chảo và một số thứ dơ trên bếp cho luôn vào bồn, xăng tay áo lên chứng minh sự đảm đang của mình cho chị coi. Tự nhiên nửa chừng thấy hơi nhột, hình như vừa bị gài thì phải, đúng là bị gài rồi, chị đang cười tít mắt đứng kế bên nhìn nó rửa, gương mặt cười tươi nhưng theo nó là rất gian.
- Nhìn gì mà nhìn! Chưa thấy trai đẹp rửa chén bao giờ hả?
- Thấy ghê!
Chị lè lưỡi, nó cười tươi hùng dũng đưa cái dĩa sạch bóng cho chị.
- Nè! Sạch bóng loáng!
- Biết rồi! Giỏi! Úp đi, đưa chị chi.
- Up giùm chứ chi, không thấy phải rửa chảo nửa hả. Đẹp vậy đứng không nó phí.
- Xí! Đồ đáng ghét!
Chị nhăn mặt cầm lấy dĩa xoay người qua úp vào nơi để chén dĩa, không biết úp dĩa có gì vui mà tự nhiên vai run run vì cười rồi quay qua nhìn nó.
- Nhóc nhóc chị biết rồi.
- Biết gì?
- Hihi biết rồi hihi! Nhóc nhóc!
- Cái gì? Nói!
- Từ sau khi ăn xong nhóc với chị sẽ cùng nhau rửa chén nha.
- Ờ!...À mà hả?
Nó ờ theo quan tính, giật mình im bặt vì biết mình đã hớ to, bị chị gài nửa rồi.
- Hihi quyết định vậy đi. Hihi
- Này này! Đừng có tự quyết định vậy chứ. Nhiễm phim hả, đâu phải tình nhân đâu mà là…
- …vợ chồng chứ gì!
- Hả nói bậy. Đứa nào đó nói…
Cả nó và chị đều giật mình bởi ai đó tiếp lời sau lưng buộc nó lên tiếng quay lại, vừa kịp nhận ra giọng nói sau lưng là của ai thì cũng vừa lúc đèn flash chớp sáng, nhỏ Xíu và chú thím ba đang đứng lấp ló ngoài cửa bếp, tay nhỏ Xíu còn cầm một chiếc điện thoại xoay camera về phía chị và nó.
- Hihi tình tứ quá ha, vậy mà hôm qua có người bắt cả nhà phải tẩy chai người đó, giờ ngồi đây làm đồ ăn, rồi rửa chén chung nửa, sến súa!
Nhỏ Xíu kéo dài từ sến súa nghe muốn nhũn não, chú ba bật cười quay qua nói với thím.
- Thấy chưa tui nói là hổng có giận được một ngày đâu. Giờ bà tính sao?
- Rồi ông thắng. Mai đi siêu thị tui mua cho ông thùng bia được chưa. Già cả nhậu cho dữ vô.
Trong khi nó đứng trân như tượng thì chị lấy hai tay che mặt lại hét lên
- Papa, mami, bé Xíu!!! Hổng đươc nói nửa. Bé Xíu! Chụp gì đó, xóa ngay cho chị.
- Haha kệ em nha, điện thoại của em nha.
- Đứng lại!!! Đưa điện thoại đâyyyyyy
Chị vùng chạy theo để bắt bé Xíu, cả chú thím ba đều bật cười thật to trong khi nó cũng ngượng chín cả người, hình như cái nhà này ai cũng thích làm quá mọi việc lên thì phải. Nó vội quay trở lại việc rửa chảo của mình. Thím ba đi lại kế bên cầm giẻ lau lau lại những chỗ bị nước văng ướt.
- Tối qua Mon ngủ ngon hông cậu.
- Dạ cũng được.
- Tội nghiệp. Ngủ ngoài sân, con nhỏ Xíu này dám thông đồng với cô Phương bắt cậu ngủ ngoài sân, trúng gió rồi sao. Cậu đừng chấp nó nha, tại nó nghe lời cô Phương nên nông nỗi vậy.
- Dạ có gì đâu. Trời này ngủ ngoài sân cũng mát, có mền ngoài đó mà. Ủa bộ thím để sẵn mền cho con hả?
- Hông, mền cô Phương đem ra đó.
- Dạ!
Thím ba quay mặt ra sau nhìn nhìn như kiếm ai rồi quay vào nói nhỏ nhỏ.
- Cậu ăn đồ ăn thấy ngon hông? Của cô Phương nấu đó hổng phải thím đâu.
- Dạ vụ này con biết rồi.
- Ủa! Biết rồi hả?
- Dạ!
- Vậy đỡ cả nhà khỏi giấu mệt người. Cô Phương cũng thiệt tình, giấu cậu làm chi hổng biết, bắt hai người già này giấu theo mệt đứt tim.
- Dạ! Chị là vậy mà.
- Ừ! Con nhỏ thiệt tình, cậu nửa bày đặt quà cáp chi, làm ngày làm đêm cho khỗ. Cô Phương lo cho cậu suốt, ngày nào cũng hỏi thím phải ăn uống làm sao, nấu món gì cho cậu ăn lại sức. Có bửa con nhỏ buồn hiu, thím hỏi mới biết do cậu xuống ký. Mai mốt đừng làm đêm nửa cậu ơi, thanh niên trai tráng coi vậy chớ thức đêm, ăn bao nhiêu cũng hổng lại sức đâu. Nhìn ông già kia kìa, đợt coi đá banh thức ba đêm thôi mà xuống hai ký, huyết áp lên xuống bất tử nửa, khỗ hết sức.
- Dạ con xin lỗi, tại thấy chị thích dây chuyền đó quá thành ra…
- Thím biết cậu có lòng. Nhưng làm vậy là hông tốt, cậu còn nhỏ chưa hiểu chuyện đời nhiều, tuổi trẻ mấy cậu cứ quan trọng tiền bạc làm chi. Mấy con nhỏ khác thím không nói tới chứ cô Phương thím rành một cây, con nhỏ ghét nhất chuyện quan trọng tiền bạc với người thân. Cậu như người trong nhà, cậu Phong nửa, đừng để ý sĩ diện tiền bạc với cô Phương để con nhỏ buồn. Chắc cậu chưa biết hồi nhỏ gia đình cô Phương nghèo cỡ nào phải hông? Từ từ cô Phương cũng kể cậu nghe cho coi, thím nói trước cho cậu biết để hiểu, cô Phương cũng từng sống nghèo hổng thua gì cậu đâu, thành ra cậu đừng để bụng chuyện tiền bạc. Con người giờ sống tiền bạc nó cũng cần, nhưng quan trọng là tình nghĩa, sống nay chết mai, làm nhiều ăn nhiều, làm ít ăn ít một chút, với thím miễn con Xíu có ăn học, ông già kia bình an là thím cũng vui trong bụng. Cô Phương cũng vậy, miễn cậu đi học, đi làm, sức khỏe bình an là con nhỏ vui liền. Nghe lời thím, người khác sống sao là chuyện của họ, cậu cứ đối xử bình thường với cô Phương là đủ, đừng bày đặt cao sang làm chi cô Phương buồn.
Thím ba còn nói một vài điều khác, nó nghe và thấm từng lời, càng hiểu nhiều hơn về chị, về những gì chị dành cho mình. Càng hiểu, nó lại càng lấy bối rối trong lòng, càng hiểu càng khó xử bởi sau tất cả, nó làm sao nỡ để chị phải tổn thương vì nó, một người như nó đã bao giờ đem lại cho chị niềm vui nhiều bằng nổi lo lắng đâu. Nói chuyên với thím ba thêm một chút nó cũng rời khỏi nhà chị để lên trường họp nhóm làm thực hành.
Tất nhiên cả buổi, có đứa nào trong nhóm thấy mặt nó đâu, bởi vì nó đang chạy xe rong ruỗi khắp nơi, vô thức nó chạy ngang cả nhà em, đứng sau gốc cây nhìn lên khung cửa sổ nơi có căn phòng của em từng sống. Tất cả đều kín cổng cao tường, chẳng tìm thấy một chút sự sống nhìn từ bên ngoài. Rồi nó nằm dài xuống đất dựa lưng vào gốc cây nhắm mắt. Cũng may khu nhà em cũng khá vắng nhất là vào buổi trưa, chẳng được mấy người đi vào khu đường nhỏ này, càng không phải ai cũng có việc để ra đường vào buổi trưa nắng nóng. Bóng mát của gốc cây già đổ xuống, những suy nghĩ mệt nhoài suýt làm nó ngủ quên đi nếu không có sự đụng chạm trên mặt. Vội mở mắt ra, một chú chó con màu đốm, chân ngắn đang liếm liếm mặt nó, đuôi quẫy rối cả lên cứ như thân quen với nó từ lâu. Ôm lấy con chó vuốt ve, cổ có đeo lục lạc chứng tỏ là chó có chủ. Trước giờ nó vẫn luôn có duyên với con nít, thú cưng, nhất là chó, luôn luôn đi đâu cũng không sợ chó lạ, tụi nó cũng rất dễ quen với nó so với người khác.
- Đâu ra nhảy lên người tau mậy. Nhà mày ở đâu, chạy lung tung một hồi bọn ác nó bắt là lên dĩa nha con.
Con chó hình như hiểu tiếng nó, vội nhảy khỏi người nó chạy một vòng ra phía xa cánh cổng màu xanh cào cào cửa rồi lại nhảy nhảy, chạy chạy lao vào người nó ra vẻ thân thiết. Biết nhà con chó rồi, nó cũng chẳng vội đuổi con chó về nhà làm gì, đang chán, đang rối kệ có con chó chơi chung một chút cũng đỡ mệt đầu. Rồi nó dựa lưng vào gốc cây, tay mân mê xoa xoa cổ con chó, cu cậu có vẻ phê nên nằm xuống bên cạnh không quậy nửa.
- Nhà người yêu tau đó. Mày còn nhỏ cỡ này chắc không biết cô ấy đâu, hàng xóm hụt rồi con. Mà cô ấy đi lấy chồng rồi, la mười năm về, theo mày cô ấy có về không.
- Gâu gâu…
- Hơi lạ. Đó giờ không dám qua đây sợ đau dữ lắm, mà giờ tau thấy cũng bình thường. Chỉ thấy nhớ, hơi buồn một chút, chắc do quen. Không biết bây giờ cô ấy sống sao ha mậy.
- …
- Chị yêu tau rồi mày, hình như vậy. Dễ gì mày biết chị tau, mày mà gặp chị bảo đảm mê tít. Chị đẹp, tốt, giỏi đủ thứ, như nữ hoàng thiệt, nhìn tau đi, cùi bắp như vậy, tối ngày làm chị lo, tối ngày làm chị buồn, sao xứng. Tau với người yêu tau, miễn cưỡng cũng thành một đôi, nhưng tau với chị nó chênh lệch dữ lắm, chưa bao giờ tau dám nghĩ tau sẽ thành một đôi với chị, nghĩ sao tau vầy đi yêu chị được mậy. Chị là chị nửa, sao yêu được.
- …
- Tau có yêu chị không hả? Tau mà biết tau đâu có ngồi đây chơi với mày. Chắc chắn không yêu không hả? Tau biết tau con mày.
- …
- Giờ làm sao đây. Hỏi mày cũng như không. Mày biết khỉ gì chuyện tình cảm. Nói chuyện với mày thà nói chuyện với chó sướng hơn. Ở quên, mày là chó mà. Haha.
- …Gâu gâu…
- Làm sao vẫn bên cạnh chị mà không làm chị tổn thương giờ. Thà không biết gì thì thôi, chứ biết rồi, đâu có đối xử bình thường được nửa. Nào giờ tau lạnh lùng, sống giả tạo với ai cũng được, nhưng với chị thì không, chẳng biết sao nửa, nói chung tau không thể giả bộ không biết gì với chị được. Thề luôn!
- …
- Đối xử với chị như mấy người con gái khác hả? Thôi dẹp đi, tau không làm vậy được, trò gì của tau chị cũng biết hết, không ai hiểu tau bằng chị đâu. Tau…cũng không muốn làm vậy, không biết nửa, tóm lại không làm vậy được, chị sẽ đau lắm, chị buồn thôi tau xót trong lòng rồi, chị mà khóc thà cho mày cắn tau sứt da sứt thịt sướng hơn.
- …
- Tau không biết có nên yêu chị không nửa. Thiệt!...Nhưng tau cũng không muốn mất chị. Cái này cũng thiệt luôn.
Tất nhiên ai mà ngồi kế chắc cũng vội gọi điện báo xe bắt chó đưa nó luôn về trung tâm chích cho vài mũi rồi chuyển luôn sang nhà thương tâm thần vì cái độ tự kỷ nặng nề của nó. Giữa trưa ngồi gốc cây nói chuyện với chó, cũng may mà chỉ lẩm nhẩm không ai nghe được, không biết con chó nó nghe không, có nghe thì có hiểu hay không, chỉ thấy cu cậu nằm dài thè lưỡi liếm liếm tay nó miết, thi thoảng lại gâu gâu nho nhỏ. Thực ra ngay lúc này không nói chuyện với chó thì nó biết nói chuyện với ai bây giờ, chị thì không dám, em đã xa…ngoài hai người này nó còn biết lôi ai vào câu chuyện tình rắc rối của ba con người rất trẻ như nó đây.
- BoBo! Đâu rồi con, về nhà! BoBo!
Tiếng một đứa con gái vọng ra từ phía cánh cổng màu xanh cùng với tiếng mở cổng phá tan không khí buổi trưa yên tĩnh. Con chó vội nhổm dậy chạy lon ton về phía cổng, bước ra là một cô bé xinh xắn khoảng 15-17 tuổi, tóc cột nơ, quần ngắn, áo thun trắng in hình hoa hồng.
- Con chó của em hả?
- Ừ! Mà anh là ai dzạ?
Con bé vội chạy ra ôm con chó lên người đưa ánh mắt tò mò khó chịu ném về phía nó.
- Con chó dễ thương quá!
- Anh là ai hỏi hổng nói. Tính bắt chó hả?
- Nhìn anh có giống dân bắt chó của em không?
- Ai biết được. Anh làm gì ngồi trước nhà tui?
Nó chưng hửng phì cười trước thái độ của con bé.
- Nè nè anh ngồi trước nhà này chứ không phải nhà em.
- Nhà nào?
- Đó!
- Nhà đó dọn đi hết rồi, giờ cái sân này, cái cây này là của nhà tui.
Lại thêm một cô bé ngang ngược nửa, làm như bất cứ đứa con gái nào xuất hiện xung quanh nó cũng đều có điểm chung là ngang như cua hết ấy.
- Rồi rồi nhà em. Anh là người tốt, ngồi chơi chút được chưa.
- Người tốt! Chưa chắc à nha. Mà anh làm gì tự nhiên ngồi trước nhà người ta. Dọn đi hết rồi, hổng có gì ăn trộm đâu.
- Này này! Thấy thằng ăn trộm nào nảy giờ ngồi đây nói chuyện với em chưa hả?
- Uhm hen! Mà ai biết được, chưa tin đâu ha. Rồi sao anh tự nhiên ngồi đây chơi? Bộ trồng cây si chị Thy hả? Quên đi! Chỉ đi lấy chồng Việt kiều rồi ha.
- Ờ ờ anh biết.
- Vậy sao anh còn ngồi đây?
- Nói rồi! Anh ngồi chơi!
- Khó hiểu!
Con nhỏ chu chu miệng ra chiều đăm chiêu suy nghĩ.
- A! Hay anh tính theo dõi rồi làm gì tui hả?
- Làm gì là làm gì?
- Ai biết được mấy người biến thái.
Ơ cái con nhỏ này, gặp được vài phút mà nó hết từ thằng bắt cho sang ăn trộm giờ sang biến thái, toàn nghề có độ khó cao với nó không.
- Thôi đi bà! Đa nghi như tào tháo.
- Bộ tui già lắm hả kêu bà. Xí! Né ra tui coi coi.
- Coi gì?
- Số xe chứ gì.
Con nhỏ nhìn biển số xe, ra vẻ suy nghĩ, chợt con nhỏ la lên.
- A! Nhớ rồi! Nhớ số xe này rồi! Anh là cái anh hay chở chị Thy về, bửa hai người qua nhà tui xin xoài ăn đúng hôn?
- Ờ ờ chính anh.
- Vậy nảy giờ hổng nói sớm làm tui sợ muốn chết.
- Sợ mà đứng nói chuyện như điều tra tội phạm nảy giờ đó hả.
- Xí! Kệ tui!
Con nhỏ mặt dãn cái vẻ bà cụ non ra một chút, nhoẻn miệng cười. Thoáng chốc lát chợt nhận ra, con nhỏ cũng xinh xắn quá đó chứ.
- Tui biết rồi!
- Biết gì?
- Anh nhớ chị Thy đúng hôn?
Nó mĩm cười, ánh mắt quay nhìn về phía khung cửa sổ…à nó nhớ em không nhỉ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét